Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

tốt nghiệp có thể tìm cho mình một công việc tốt, không cần mỗi ngày phải nhìn thấy mặt em."
"Lời này nên là tôi nói mới phải!" An Nhiên cả giận nói, cô suy nghĩ một chút, vẫn là đồng ý, đem tư liệu trong tay kín đáo đưa cho hắn: "Nói hay lắm, anh giúp tôi làm, đây là tài liệu tham khảo, không được vứt đi, rất cơ mật đấy!"
An Nhiên hẹn hò cũng không thuận lợi, cô mới vừa cùng Nam Tịch Tuyệt gặp mặt, còn chưa kịp nắm tay. Công ty bên kia liền báo, anh phải đến sân bay đón người.
Nam Tịch Tuyệt cùng người kia nói chuyện điện thoại, anh khẽ cau mày: "Không phải nói rõ là ngày mai mới đến sao?"
An Nhiên chỉ sợ anh phải trở về, lôi kéo cánh tay của anh nhón chân lên nghe điện thoại.
Người kia giọng chảnh chọe nói: "Em hôm nay đến thì thế nào, không phải từ trước đến nay anh đều hiểu rõ em sao, tất cả không bàn cãi nữa! Máy bay còn có nửa giờ nữa sẽ hạ cánh, anh xem rồi làm đi." Không đợi Nam Tịch Tuyệt kịp nói chuyện, đối phương liền trực tiếp ngắt điện thoại.
An Nhiên nói: "Người nào a, không co lễ độ như tvậy. . . . . . . sao em có cảm giác giọng nói kia rất quen thuộc."
Nam Tịch Tuyệt thở dài: "Là Lục Nhược."
An Nhiên a một tiếng: "Anh ta lại tới làm gì?"
Nam Tịch Tuyệt nhất định là lãnh đạo tài giỏi, phàm là người nhỏ tuổi hơn cũng đều thích đi theo anh. Tỷ như biểu đệ của anh là Trần Thần, còn nữa tỷ như Lục Nhược.
Lục Nhược là sau khi An Nhiên trở lại mới quen, anh ta là con trai của bạn thân Nam Tĩnh, có thời gian còn ở trong nhà Nam Tịch Tuyệt. Khiến An Nhiên tức giận nhất là, Lục Nhược luôn có ý định cướp đoạt Nam Tịch Tuyệt với cô, cả ngày mở miệng đều một tiếng anh so với cô còn thân thiết hơn. An Nhiên tức giận liền mắng anh ta không biết xấu hổ, Lục Nhược nghe cô nói xong liền làm mặt quỷ, "Ai chẳng biết xấu hổ, một mình em con gái mò mẫm xen vào làm cái gì."
Đáng giận nhất là có lần An Nhiên đến nhà Nam Tịch Tuyệt, anh ta đang chơi mô hình, thấy cô, liền lập tức chạy lên lầu cầm quần áo chen vào tắm cùng Nam Tịch Tuyệt, còn cố ý đưa đầu ra ngoài khoe khoang: "Có bản lĩnh thì cùng tới đây tắm chung, ha ha!"
Chẳng qua hiện tại thân phận của Lục Nhược cao quý hơn nhiều, anh ta từ nhỏ đã là thiên tài, giành được vô số giải thưởng về đồ điện tử, là Nam Tịch Tuyệt cố ý mời tới để gia nhập đồng minh, trong lòng An Nhiên không vui, nhưng vẫn theo anh cùng đi tới sân bay.
Lục Nược mặc áo sơ mi màu hồng sặc sỡ. Ánh mắt dừng ở trên người An Nhiên rồi nhẹ nhàng lướt qua, kiên định rơi vào trên người Nam Tịch Tuyệt, thâm tình nói"Đại ca, đã lâu không gặp."
Sau đó, hắn cách ra một bước, giơ tay lên so chiều cao của An Nhiên : "Chậc chậc, đây là Tiểu Nhiên ư, làm sao còn lùn thế này?"
Hắn cười lên, hai hàm răng trắng sáng long lanh , tà ác như một con sói đuôi dài, còn cố ý cúi xuống trước mặt cô, ra vẻ bản thân của mình cao hơn. Hơn một năm không thấy, hắn chỉ thấp hơn Nam Tịch Tuyệt một chút, vểnh cằm diễu võ dương oai.
An Nhiên hừ một tiếng: "Không thèm chấp nhặt với anh."
"U uống..., " Lục Nhược xuống tay giữ mặt của cô, "Giọng điệu không nhỏ. Gọi anh cho anh nghe. Khuôn mặt nhỏ bé rất trơn , da mịn thịt mềm."
"Đừng chọc cô ấy." Nam Tịch Tuyệt kéo An Nhiên bảo hộ ra phía sau mình.
An Nhiên xoa mặt bị hắn nắm đau, từ sau lưng Nam Nịch Nuyệt nhô đầu ra, hướng hắn lè lưỡi: "Tiểu Lục tử, gọi chị dâu!"
Lục Nhược chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười dài: "Chị dâu cái gì?"
Nam Tịch Tuyệt nhìn hắn, nói: "Gọi mau. Tiểu Nhiên bây giờ là bạn gái của anh."






Vừa Lộ Ra Đầu Mối
Khuôn mặt xinh đẹp của Lục Nhược co quắp, lúc sau vỗ vỗ bả vai của Nam Tịch Tuyệt: "Đại ca, làm khó anh còn phải trẻ con như vậy, vẫn còn chơi loại trò chơi nhỏ này."
Vẻ mặt hắn dịu dàng cười hướng về phía An Nhiên: "Tiểu Nhiên Nhiên, anh cho em ăn kẹo, có phải cũng coi anh như bạn trai của em hay không." Nói lời này thì thôi, nội tâm của hắn -Tiểu Lục Nhược tà ác điên cuồng hét lên: "Nói mau, nếu không đại gia ta sẽ nhào nặn mặt của em!"
Đôi mắt sáng của An Nhiên bỗng dưng biến thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp, cô kéo tay áo Nam Tịch Tuyệt, "Nam tử, nói với anh chuyện này."
Nam Tịch Tuyệt cúi đầu, An Nhiên nhón chân lên, nhanh chóng mà vang dội in lên môi anh "Nhé"!
Lúc này Nam Tịch Tuyệt đã lái xe đến sau lưng Lục Nhược, "Cậu ở đây làm gì?"
Lục Nhược lắc đầu như băm tỏi, "Không có gì, không có gì." Đồng thời hung ác trừng An Nhiên, không cho tố cáo!
An Nhiên mở cửa xe ngồi vào chỗ cạnh tay lái, chậm dãi thắt dây an toàn, từ kính chiếu hậu có thể nhìn thấy Lục Nhược đang lau mồ hôi, cô sờ sờ cổ của mình: "Hắn mới vừa rồi kéo áo của em, xem cổ em, còn nói dáng dấp em rất khó coi."
Bàn tay Nam Tịch Tuyệt đang cầm tay lái thít chặt lại, ngẩng đầu, vừa đúng chống lại ánh mắt giả vờ vô tội của Lục Nhược trên kính chiếu hậu, anh mỉm cười nói: "Nhược Nhược, hai anh em chúng ta đã lâu không có luyện qua, tối nay đi phòng tập thể thao một chút."
Lục Nhược chỉ cảm giác toàn bộ tóc trên gáy


80s toys - Atari. I still have