Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
..."
"Tớ sẽ tra giúp cậu." Yến tử đồng ý rất sảng khoái. "Cậu yên tâm."
"Yến tử..." Hốc mắt An Nhiên nhất hời ươn ướt, "Cám ơn cậu....Cậu có thể cho tớ mượn ít tiền được không? mẹ tớ mặc kệ ba tớ, tớ cần tiền bảo lãnh..."
"Muốn bao nhiêu?"
An Nhiên nói một con số, Nam Cung Yến trầm mặt một lát: "Cậu tới nhà tớ đi, nhiều tiền như vậy còn phải đả thông quan hệ, tớ thật sự không có bản lãnh này. Tớ để cho ba tớ giúp cậu."
Về sau, An Nhiên vì cuộc điện thoại sáng sớm hôm đó của mình mà cơ hồ hối hận cả đời. Nếu như cho cô cơ hội lựa chọn lần nữa, cô sẽ không bao giờ tự chủ trương đi vay tiền, cũng không cần kéo Khâu Thiếu Trạch đi cùng...
Có lẽ là bởi vì không có nữ chủ nhân, trong nhà Yến tử có vẻ rất lạnh lẽo, mặc dù tất cả đồ đạc đều rất xa hoa, nhưng trong đại sảnh những tấm đệm trên ghế salon đều phản ra ánh sáng lạnh lẽo.
Hiện tại chỉ có Yến tử còn trong nhà, sau khi Nam Cung Quân Như tìm Trương Nghiên về liền cùng cô ấy kết hôn rồi khỏi bang C. An Nhiên là từ trong miệng Nam Tịch Tuyệt biết được Trương Nghiên bị sảy thai, chuyện về sau, cô muốn hỏi tiếp, đều bị anh lấy các loại lý do khác chuyển hướng.
Ông cụ Nam Cung đang ở trong sân đánh Thái Cực, đối với mấy tiểu bối như An Nhiên đều hờ hững.
Yến tử dẫn An Nhiên và Khâu Thiếu Trạch đi lên lầu, cô vào thư phòng của Nam Cung Kỳ Áo trước, sau khi ra ngoài nói: "An An, ba tớ muốn gặp một mình cậu.... Ông ấy có chút hung hãn, chỉ là không sao," cô ôm An Nhiên một cái, "Có tớ cùng Khâu Thiếu Trạch ở đây, ông ấy cũng không thể ăn cậu."
Nam Cung Kỳ Áo ngồi ở đằng sau bàn nhìn thấy An Nhiên, chỉ chỉ môt bên ghế da, lạnh lẽo nói: "Ngồi."
"Dạ, bác khỏe." An Nhiên lễ phép chào hỏi ngồi xuống.
Nam Cung Kỳ Áo đi thẳng vào vấn đề: "Muốn mượn tiền?"
An Nhiên gật đầu một cái.
"An thị không có An Diệc Bác chính là một cái thùng rỗng. Nhập Hồng đề phòng Khâu Thiếu Trạch, nên không đem nó bồi dưỡng, hiện tại giao An thị vào trong tay hắn cũng không thể xoay chuyển được tình thế."
An Nhiên không biết ông ta tại sao lại nói mấy câu này, chỉ là trong lòng rất không thoải mái. Cái loại giọng nói tính toán cùng khinh thường kia.... Ông ta thật sẽ giúp cô sao? An nhiên lần đầu ý thức được quan hệ hai nhà có lẽ vẫn không tốt như cô vẫn tưởng tượng.
Nam Cung Kỳ Áo buông cái bút màu vàng trong tay xuống, đứng lên, từ phía sau bàn thong thả bước tới, "Nhà Nam Cung chưa bao giờ làm mua bán lỗ vốn. Muốn ta giúp cô, sẽ được thù lao gì?"
"Thù lao?" An Nhiên ngây ngốc hỏi ngược lại.
Nam Cung Kỳ Áo dừng lại ở trước mặt cô, nụ cười lành lạnh, "Đúng là một tiểu cô nương chưa rành việc đời, cùng quỷ nhỏ Yến tử kém hơn nhiều."
An Nhiên cười gượng hai tiếng, không ngại khi bị Nam Cung Kỳ Áo nắm lấy cằm.
Ngón tay thô ráp của hắn vuốt ve gương mặt trơn bóng của cô.
An Nhiên sẽ không ngu đến mức cho rằng đây là biểu hiện yêu mến của trưởng bối, trong mắt Nam Cung Kỳ Áo lộ ra tia xâm lược nguy hiểm.
Cô muốn chạy trốn, còn chưa kịp đứng lên liền bị hắn đẩy vào trong ghế. Hắn nắm được mặt của cô, một bàn tay khác mò tới trên đùi cô, hướng dần về phía giữa hai chân cô, "Ta thích thân thể của những cô gái trẻ tuổi."
Nếu Như Lúc Ấy
An Nhiên tránh né bàn tay đang xâm nhập của Nam Cung Kỳ Áo, cố gắng trấn định nói: "Bác, xin người đừng như vậy, nếu như Yến tử biết được sẽ đau lòng."
Cô cố gắng đứng lên lần nữa, ngược lại bị Nam Cung Kỳ Áo giữ chặt hơn, hắn siết chặt cằm của cô, khiến cho cô không thể phát ra được âm thanh gì.
Hắn dùng một cái tay khác cởi thắt lưng, "Thật là một cô gái ngốc, muốn dùng Yến tử tới uy hiếp ta. . . . . . , cô gái tốt, cắn một cái là tốt rồi. . . . . . Cho ta xem bảo bối của An Diệc Bác có bao nhiêu X!"
"Ưm. . . . . . !" An Nhiên nghiêng đầu qua không để cho hắn được như ý, cắn chặt hàm răng, cảm giác nhục nhã tột độ khiến cho cô rơi nước mắt. Sức lực trên tay của Nam Cung Kỳ Áo rất lớn, cô cảm tưởng như cổ của mình sẽ bị hắn cầm đứt.
"An An, không sao không sao." Yến tử vội vàng cởi áo khoác của mình xuống khoác lên cho cô.
"Yến tử con tránh ra, chớ nhúng tay vào chuyện của cha." Nam Cung Kỳ Áo thế nhưng lại xoay người kéo mắt cá chân của An Nhiên lại, muốn đem cô từ trong ngực Yến tử kéo ra ngoài, "Con không phải là không biết quy củ trong nhà, con mang cô ta đến, cũng nên nghĩ đến chuyện này rồi."
Yến tử không dám tin nhìn hắn: "Cha, cậu ấy là bạn tốt nhất của con, không phải giống như những người khác! . . . . . . Cha buông tay, đừng động vào cậu ấy! . . . . . . Cha chú ý phía sau!" Yến tử thấy Khâu Thiếu Trạch mới vừa ngã xuống đấy thế nhưng lại lắc lắc đứng lên, rút ra một thanh kiếm treo trên vách tường hung hang chém phía cái ót của Nam Cung Kỳ Áo, không khỏi sợ hãi kêu nhắc nhở.
Nam Cung Kỳ Áo có chuẩn bị, Khâu Thiếu Trạch cầm một cái liền nhào vô ích.
Thấy Nam Cung Kỳ Áo vẻ mặt âm độc lấy súng bên hông hướng về phía Khâu Thiếu Trạch, giọng nói An Nhiên khàn khàn: "Không cần!"
"Cùm cụp" một