Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.

ép cô, An Nhiên cắn anh, cào anh, anh ngược lại nâng cô ngồi dậy ôm chặt vào trong ngực, đôi môi ghé sát vào vành tai cô, thanh âm lộ ra vẻ ẩn nhẫn cùng đau đớn: "Tiểu Nhiên, giúp anh một chút."
Nam Tịch Tuyệt lần này làm cô rất đau. Cô bị anh lật qua bày thành tư thế nằm sấp, anh từ phía sau tiến vào, rất sâu, động tác thô bạo, quả thật giống như là một cuộc phát tiết thuần túy.
Bụng chướng lại bị bàn tay anh duỗi ra nắm lấy, anh không biết nặng nhẹ vuốt ve, một đôi môi từ phía sau cắn vai của cô, hàm răng cũng cắt vào trong thịt.
Đầu óc An Nhiên dần dần có chút không tỉnh táo, phía dưới không còn, cảm thấy được Nam Tịch Tuyệt thối lui khỏi ra khỏi cơ thể mình, cái mông vểnh lên không có cánh tay anh chống đỡ, cô vô lực xụi lơ ở trên giường.
Hô hấp của anh bộc phát nặng nề.
Một mảnh trong hỗn loạn, An Nhiên phát hiện cô lại bị Nam Tịch Tuyệt lật qua, anh đem nơi cứng rắn kia nhét vào trong miệng cô, liền thủ sẵn cái ót của cô kéo ra đưa vào .
"Ưmh, không. . . . . . Khụ khụ!" An Nhiên quay đầu đi không chịu đi ngậm, Nam Cung Kỳ Áo làm những động tác ghê tởm kia đối với cô. . . . . .
Nam Tịch Tuyệt thấy cô kháng cự lợi hại, liền đem cô ôm ngồi lên trên chân mình, eo dùng sức đâm sâu vào cơ thể cô.
"Không cần, van xin anh, không cần." An Nhiên nắm chặt cánh tay của anh, nghĩ muốn cho anh dừng lại, "Không muốn làm!"
Nam Tịch Tuyệt Hung hung ác cắn ngực cô, những dấu cắn xa lạ này làm anh như muốn nổi điên. An Nhiên khóc không thành tiếng: "Không phải là em tự nguyện, không phải vậy. . . . . . Em đến nhà Yến tử vay tiền. . . . . . Là Nam Cung Kỳ Áo ép em, ông ta ép buộc em. . . . . . Ô ô, không phải là em tự nguyện!






Hôn Anh Một Cái
An Nhiên vùi đầu ở trước ngực Nam Tịch Tuyệt, không thấy được vẻ mặt của anh, nhưng rất rõ ràng cảm nhận được động tác của anh ngưng lại. Bàn tay anh nắm hai chân của cô cũng buông lỏng, chân An Nhiên đều run rẩy, từ phía sau lưng anh từ từ đưa về phía trước, lấy phần đầu gối để để làm điểm tựa, hai tay ấn vai anh để đứng dậy, tách ra khỏi người anh.
Cô đem mái tóc dài toán loạn túm gọn lại, vội vã lau nước mắt, quay thân thể đi tìm quần áo. Cô mặc quần lót, mặc áo ngực, nhưng bàn tay giơ ra phía sau lại không cài được khóa. Nam Tịch Tuyệt trầm mặc ở phía sau đi tới giúp cô cài tốt, cũng không để cô xuống giường, lại đem cô lôi vào trong lồng ngực mình, cánh tay dài, chân dài vòng quanh người cô.
Nơi kia của anh vẫn còn cứng rắn nóng rực chống vào lưng cô, An Nhiên không thoải mái di chuyển phía dưới, lại phát hiện nó càng căng lớn hơn, thân thể liền cứng lại không dám cử động mạnh.
Cô bị anh cuốn lấy khó chịu, liền gạt cánh tay của anh "Buông tay, em còn muốn đến bệnh viện!" Ngón tay của anh êm ái vuốt ve ngực của cô, chạm phải những vết cắn nông sâu mà anh tạo ra, khiến cô đau đến mức co rụt người lại. Trên ngón tay anh có vết chai, ma sát qua lại, đau cộng thêm nhột, khiến cho lòng cô càng thêm khó chịu.
Cùi chỏ của An Nhiên đưa về phía sau hung hăng đụng vào hạ sườn anh, lại đem anh lảo đảo lui về phía sau vài bước, cô tận lực bắt mình phải bỏ mặc anh cả người đầy vết thương cùng đôi môi đã bị anh cắn đến bật máu, "Anh khó chịu liền muốn em ở cùng anh, vậy lúc em khổ sở anh ở đâu? Anh có biết hay không, Khâu Thiếu Trạch cũng sắp chết rồi, anh. . . . . . Đang lãng phí thời gian của em!"
Lần đầu tiên trong cuộc đời anh ở thế yếu đối với cô, lại bị cô chán ghét ruồng bỏ với thương tích đầy mình. Hôm đó lúc ở trong mê loạn tỉnh lại, anh liền cảm giác có cái gì đó không đúng, hai ngày nay bị độc dược hành hạ đau đớn đến không muốn sống, nhưng không nghĩ đến lại bị cô nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác như thế của mình, hôm nay mở ti vi để dời đi lực chú ý, lại phát hiện khắp nơi đều tràn ngập tin tức An thị muốn đổi chủ mới.
An Nhiên nhặt lên tấm chi phiếu bị rơi xuống, không thèm quay đầu lại nhìn anh một cái liền vội vã rời đi.
Càng đến gần bệnh viện, cô lại càng sợ. Cô thật sự rất hối hận, cô không nên để Khâu Thiếu Trạch ở một mình trong bệnh viện như vậy. Lúc ấy cô cũng chỉ có ngủ một giấc, nhưng lại không bao giờ có thể nhìn thấy bác Anh nữa, hắn có thể như vậy hay không. . . . . . ?
Tình trạng của Khâu Thiếu Trạch so với suy nghĩ của cô còn tốt hơn rất nhiều, mặc dù vẫn còn ở trong phòng ICU, đang thở oxi, thấy An Nhiên, còn cười với cô, ngoắc tay ý bảo cô đi vào.
Y tá mở cửa dẫn An Nhiên đi đến, cô đi vào liền chạy ngay đến bên giường, đem hắn nhìn từ trên xuống dưới vài vòng, xác nhận hắn thật sự đã rất tốt mới ngồi dậy, kích động ôm cổ hắn, ôm chặt lại nghĩ tới vết thương trên vai hắn, vội buông ra, cẩn thận đỡ hắn tựa vào trên giường.
Cô đi vòng qua phía sau giường điều chỉnh thanh lên xuống, giúp hắn điều chỉnh độ cao vừa phải. Khâu Thiếu Trạch cười nói: "Có thể, tới đây ngồi."
An Nhiên ngoan ngoãn đi sang ngồi, đụng phải tay của hắn, mới cảm thấy lạnh lẽo. Trong phòng bệnh nhiệt độ đủ ấm, sắc mặt của hắn lại là màu trắng xám không bình