Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
t ve gương mặt anh. Cô hôn lên trán anh một cái thật sau.
Em lại chờ anh một năm rưỡi, chờ anh dẫn em về nhà.
Mang Thai
Trên đường trở về thì trời bắt đầu mưa, An Nhiên không cầm ô, lúc sau trở lại phòng ngủ đã bị ướt như chuột lột, từ trong ra ngoài đều nhỏ nước.
Ngày trước Tần Tiểu Mạn bị mất liên lạc với An Nhiên, thấy cô trở lại rốt cuộc cũng yên lòng, mở cửa cho cô xong, liền vội vàng lấy khăn tắm lớn ở trên sân thượng xuống cho An Nhiên "An An cậu trở lại rồi, điện thoại của cậu vẫn tắt máy, tớ còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì. . . . . ."
Cô chợt dừng lại, mới vừa rồi không có chú ý, lúc này khi An Nhiên đang cúi đầu lau tóc, lộ ra một khoảng da thịt trắng nõn trên gáy, rải rác những vết tím bầm , giống như là. . . . . . Bị người cắn.
Thời điểm An Nhiên lấy chậu đi tắm, Tần Tiểu Mạn cũng hỏa tốc cầm chậu tắm đuổi theo.
An Nhiên còn chưa nói xong, liền nghe thấy âm thanh kinh hãi của nữ sinh bên ngoài.
Tần Tiểu Mạn cũng sợ hết hồn, cô quay đầu lại, vô tội nhìn thẳng vào mắt bạn học nữ vừa tới, ngượng ngùng cúi đầu "Ừ, tớ tới nhìn bạn cùng phòng tắm."
Bạn học nữ bởi vì kinh ngạc mà miệng há thành hình chữ"O". An Nhiên không nhịn được "Xì" một tiếng bật cười.
"An An, cậu thiệt là!" Tần Tiểu Mạn ảo não cầm cái ghế chạy ra ngoài.
Vài ngày sau đó, Tần Tiểu Mạn nhìn thấy An Nhiên, luôn không giải thích được sẽ đỏ mặt xấu hổ. Thật ra thì cô cũng biết loại chuyện như vậy rất bình thường, học kỳ sau mới vừa tựu trường, phòng sát vách của bọn họ có một nữ sinh đã dọn ra ngoài ở cùng bạn trai. Nhưng là, chuyện xảy ra trên mấy người bạn tốt của cô, cô vẫn luôn cảm thấy khó chịu.
Mắt thấy đã đến kỳ thi, An Nhiên nhìn Tần Tiểu Mạn vẫn còn có chút không yên lòng, liền nói đơn giản cho cô biết chuyện tình của mình và Nam Tịch Tuyệt. Biết được An Nhiên 16 tuổi đã mất đi lần đầu tiên, Tần Tiểu Mạn lại rối rắm một lúc. Sau đó, cô đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình thật thất bại, cũng 20 tuổi rồi còn chưa có nói qua yêu, ngay cả hương vị của nụ hôn cũng chưa được hưởng qua.
Đợi cô rối rắm xong, cũng đã thi xong rồi.
An Nhiên không muốn trở về thành phố C, liền tìm công việc hát thuê tại một quán bar gần đại học A. Ông chủ kia rất ưu ái cô, hận không thể đem cô cung phụng, trả thù lao cho cô cũng ưu ái hơn so với những người khác.
Trong kỳ nghỉ hè Tần Tiểu Mạn không có việc gì làm, cũng thường thường chạy tới nghe. Nhìn An Nhiên hát ở trên sân khấu, cô cảm giác, cô ấy không nên ở trong quán bar nhỏ bé tối tăm này, chỉ có loại sân khấu lớn rộng rãi sáng ngời mới thích hợp với cô.
Giọng hát của An Nhiên rất có sức hút, có lần khách yêu cầu một bài hát tiếng anh trữ tình từ rất xưa rồi. Thời điểm cô hát, cũng rơi nước mắt. Tần Tiểu Mạn cùng ông chủ quán rượu ngồi chung một chỗ, hai người dùng hết toàn bộ một bọc khăn giấy.
Ông chủ quầy rượu rất có khí chất văn nghệ, hắn kích động lôi kéo tay Tần Tiểu Mạn nói: "Người bạn này của cô thật sự quá lợi hại rồi. Cô ấy giống như tiên nữ bị thất lạc dưới trần gian, chờ ông trời của cô ấy tới đón cô ấy trở về. Mỗi lần nghe cô ấy hát, lòng của tôi đều không ngừng run rẩy."
Số ngày Tần Tiểu Mạn thảnh thơi cũng không kéo dài quá lâu, sau khi có kết quả cuộc thi cuối kỳ, cô bị trượt mấy môn liền. Đối với lần này, mẹ Tần tức giận đến không kềm chế được, ở đại học nợ môn, lại có thể thất bại nông nỗi, thật là không thể tha thứ!
Tần Tiểu Mạn bị mẹ cô bắt về trường trước thời hạn để học tập, chính cô cũng buồn bực muốn chết, làm sao lại trượt đấy. Thành tích cuối kỳ thi là 56, thành tích thấp nhất là 46, lệ rơi đầy mặt. Sau đó cô mới biết
An Nhiên trượt nhiều nhất, điều này làm cho lòng của Tần Tiểu Mạn thoáng thăng bằng xuống.
Cả kì nghỉ hè bận rộn cũng qua đi, sau khi tựu trường, Lương Chi Vi cùng Ngô Mạch cũng lần lượt trở lại. Cả người Ngô Mạch dường như gầy đi một vòng lớn, quần áo trên người cũng thay đổi, xem ra thành thục không ít.
Lương Chi Vi biết Tần Tiểu Mạn cùng An Nhiên bị nợ môn, làm lớp trưởng, giọng điệu giống như nàh quan kéo hai cô xuống cuối lớp học "Tần Tiểu Mạn cậu trượt thì thôi, nhưng An An làm sao cậu cũng bị trượt?"
An Nhiên không đỏ mặt chút nào: "Người nào nhìn hiểu những thứ đó."
Ngô Mạch thở dài một tiếng: "đúng là đứa trẻ bị tư bản chủ nghĩa tẩy naoc." Cô nghẹo đầu nhìn An Nhiên, nói "An An có phải cậu mập lên hay không? Nhìn ngang đã thấy có bụng nhỏ rồi." Cô đi vòng qua An Nhiên, sau đó trở về trước mặt cô, lắc đầu nói "Thật là làm cho người ta ghen tỵ, eo nhỏ như thế này."
Tần Tiểu Mạn chú ý tới sắc mặt lập tức thay đổi của An Nhiên.
An Nhiên lập tức đi đến bệnh viện kiểm tra. Cô không phải là không có lo lắng qua, nhưng mà hai tháng qua, thời điểm tới, chỉ có một lượng rất ít. Sau đó cô cũng không để ý đến chuyện này nữa, về sau thuốc cũng không thèm uống.
Sau khi lấy kết quả, chính cô cũng bối rối. Tiếp đãi cô là là một vị bác sĩ nữ trung niên, giọng nói nghiêm nghị, "Có dấu hiệu sinh non, phải nằ