Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
giọng nói với An Nhiên: "Thật là đắt, bằng một tháng tiền lương của mẹ tớ."
An Nhiên sửng sốt, cô quả thật không có suy tính đến giá tiền.
Tần Tiểu Mạn cầm lấy áo khoác từ trong khuỷu tay của cô "Tớ đi thay lại."
"Không cần thay, rất đẹp, lấy cái này đi." Một giọng nói đàn ông dễ nghe vang lên ở sau lưng bọn họ, An Nhiên rõ ràng nghe thấy âm thanh kinh ngạc của nhân viên bán hàng.
Tần Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn Cố Lãng đứng ở trước mắt, lời nói cũng có chút không lưu loát : "Anh . . . . . . Tại sao anh lại ở nơi này?"
Cố Lãng cười sảng khoái đến mặt mày cong cong: "Anh làm sao lại không thể ở nơi này, hả?"Anh giơ tay, rất tự nhiên nhéo gương mặt của Tần Tiểu Mạn "Tăng cân hả?"
"Anh mới mập!" Tần Tiểu Mạn bất mãn chà xát mặt của mình, cô vội lôi kéo An Nhiên giới thiệu "An An, đây là của tớ. . . . . . Ừ, hàng xóm của tớ, anh ấy tên là Cố Lãng. Ba mẹ anh ấy là đồng nghiệp với ba mẹ tớ, cùng làm chung một công ty, nhà anh ấy ở phía đối diện với nhà tớ."
"Chào em." Cố Lãng cười rất thuần lương.
"Chào anh." An Nhiên ôn hoà đáp lời, không để ý đến anh đưa tay ra.
Cố Lãng thu tay về, khoác lên vai Tần Tiểu Mạn "Hôm nay anh rảnh, cùng em đi dạo một chút."
Tần Tiểu Mạn chần chờ nhìn về phía An Nhiên, đã nói đi dạo phố cùng An An đi, nhưng là, hiếm khi Cố Lãng mới trở lại một lần, thật sự không hạ được quyết tâm cự tuyệt.
An Nhiên bắt gặp vẻ mặt rối rắm của cô ấy "Có người đi dạo cùng cậu, tớ liền đi về trước. Bái bai."
"Ừ, ừ, An An chúng ta đi cùng đi, Cố Lãng anh ấy rất tốt."
"Không cần, tớ có chút mệt mỏi, cậu đi dạo đi." Trong lòng An Nhiên có cảm giác không tốt, hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
Cố Lãng đỡ vai Tần Tiểu Mạn đi qua, An Nhiên nghe được anh nhỏ giọng nói một câu: "Cửa chính ở dưới lầu một, Nam tử đang đợi em."
An Nhiên đi xuống lầu một, liếc mắt liền nhìn thấy bóng dáng đang đứng ở cửa chính.
Anh sải bước đi về phía cô, cô liền quay đầu chạy về hướng ngược lại. Trong cửa hàng dòng người liên tục chuyển động, dọc đường đi An Nhiên đụng vào không ít người, nhưng cũng đành bất chấp chạy.
Đến cuối cùng cô vẫn bị anh bắt được "Em chạy cái gì?"
An Nhiên dùng sức rút tay ra khỏi tay anh "Buông tay, anh còn tới làm gì? Anh không phải đã đi rồi sao, biến " anh nắm càng chặt hơn, An Nhiên tránh không được, đang lôi lôi kéo kéo, cô lại nhìn thất Tô Nam, dưới tình thế cấp bách liền lớn tiếng gọi "Tô Nam, Tô Nam!"
Nam Tịch Tuyệt quay đầu lại, liền nhìn thấy một nam sinh đang bước nhanh đến, chân mày cau lại "Em thật. . . . . . ?"
"Đúng! Chúng tôi ở cùng một chỗ, đã lên giường rồi." An Nhiên bị anh kéo vào trong lòng, hô hấp dồn dập nói "Với anh đã không còn quan hệ gì nữa, chúng ta đã sớm chia tay. Anh cút cho tôi." Lần trước cô cầu xin anh, anh còn vứt cô ở lại chỗ này, lần này cô nhìn thấy anh, trong lòng đều là lửa giận, liền không lựa lời nói . Cô chỉ muốn chọc giận anh, dù sao cô không dễ chịu, anh cũng đừng nghĩ tốt hơn.
"Ai, anh là ai, buông cô ấy ra!" Tô Nam đem An Nhiên kéo vào trong ngực "Xin buông cô ấy ra. Cô ấy. . . . . ." Anh do dự một chút, giọng nói kiên định "Cô ấy là bạn gái của tôi. Không biết vị tiên sinh này. . . . . ."
Nam Tịch Tuyệt buông lỏng cô ra. Hai người lôi kéo đã đưa tới sự chú ý của nhân viên an ninh.
Tô Nam quan tâm hỏi: "An An, cậu không sao chứ?"
An Nhiên lắc đầu một cái, cố gắng để cho mình bình tĩnh lại "Cám ơn cậu. Tôi không sao, không có việc gì." Cô cầm tay của Tô Nam, "Chúng ta đi thôi. Hôm nay gặp phải người điên."
"Cô ấy là người phụ nữ của tôi." Nam Tịch Tuyệt nói.
An Nhiên nói: "Đừng để ý đến anh ta."
Tô Nam chợt cứng lại, anh tức giận nói với Nam Tịch Tuyệt: "Vị tiên sinh này, mời tự trọng."
An Nhiên chỉ cảm thấy bên hông căng thẳng, ngay sau đó thân thể liền bay lên không trung. Cô bị Nam Tịch Tuyệt ôm ngang lên. Nam Tịch Tuyệt nắm được cằm của cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, gằn từng chữ hỏi: "Đi theo anh, hoặc là hắn?"
Tô Nam siết chặt quả đấm, tùy thời chuẩn bị xông lên. Nhưng là, anh lại xoay người rời đi. Bởi vì anh thấy, An Nhiên cúi đầu dựa vào trong ngực người đàn ông đó, anh chưa bao giờ thấy qua cô có nét mặt yếu đuối như vậy.
Ước Định
Nam Tịch Tuyệt một mực uống rượu, thỉnh thoảng lại hút điếu thuốc. Dần dần, hai chai rượu trắng vừa gọi cũng đã nhìn thấy đáy, trong cái gạt tàn cũng chất đống đầy tàn thuốc lá.
Anh mang An Nhiên vào trong phòng khách sạn, ngoại trừ không cho cô đi ra ngoài, còn lại thì tùy cô muốn làm gì cũng được. An Nhiên chưa bao giờ thấy qua bộ dáng này của Nam Tịch Tuyệt, cho dù là khi đó dính vào cơn nghiện, chịu đựng khó khăn như vậy, thái độ của anh vẫn luôn bền bỉ trước sau như một. Đây là một người đàn ông kiên cường, rất khó bị cái gì đánh bại.
Nhưng hôm nay, anh lại rót cho mình từng cốc một, ánh mắt chán chường, hoàn toàn không giống với thần thái thường ngày.
Dáng vẻ này của anh, ngược lại làm cho An Nhiên không dám lên tiếng. Cô sợ, sẽ nhận đ