Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/517 lượt.

t quân cờ.
Tiếu Thần Hưng dĩ nhiên là nhận ra Dư Nhược Nhược, ở trong mắt hắn, tất cả tài liệu về Nhan Bồi Nguyệt đã lộ ra, không có bí mật chút nào. Đối với Nhan Bồi Nguyệt, trong lòng hắn vốn là không muốn chọc con trai của hoàng đế, chỉ là Nhan Bồi Nguyệt trời sinh trâu nghé không sợ cọp, đành biến thành một khối chướng ngại vật trên đường đi của hắn, vậy thì lại là chuyện khác rồi.
Lão tổ tông nói thật hay, người không vì mình, Trời Tru Đất Diệt.
Thời điểm Dư Nhược Nhược nhìn thấy Nhan Bồi Phong anh hình như cũng ngẩn ra, không hiểu rõ lắm vì sao cô lại xuất hiện ở nơi đây, nhưng mở miệng liền hỏi: "Bắc Bắc đâu?"
Đại nạn đương đầu chỗ nào còn có thời gian nhi nữ tình trường à?
Dư Nhược Nhược cảm thấy bọn họ họ Nhan đều là một đức hạnh.
"Ở trường học cô ấy có giờ, nên đi về trước rồi."
"Anh cả, em có chuyện quan trọng muốn cùng anh thương lượng." Cô khẽ lại gần, giảm thấp âm thanh nói. Một vẻ mặt thận trọng việc này quan hệ trọng đại không được có sơ xuất.
Không để ý tới nhiều như vậy, Dư Nhược Nhược trực tiếp kéo anh ra khỏi phòng khách: "Đến phòng em đi, em có chuyện hết sức khẩn cấp tìm anh."
Nhan Bồi Phong thấy cô vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng chìm xuống, buổi chiều Nhan Bồi Nguyệt không tham dự hội nghị, chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện?
Tiến vào phòng, cô tựa như đề phòng cướp phòng trộm đóng cửa lại cùng kéo rèm cửa sổ, thuận tiện ngó dáo dác chung quanh liếc mấy cái, thời điểm xác định không tồn tại tai vách mạch rừng mới chậm rãi lấy điện thoại di động ra, mở ra đoạn vừa mới ghi âm.
Nghe lại một lần nữa cô vẫn như cũ cảm thấy tâm bị treo lên thật cao, vội vàng mở miệng: "Cái này chính là một cuộc đối thoại giữa Tiếu Tham Mưu Trưởng và người khác, rõ ràng, bọn họ nói mục tiêu muốn đối phó chính là Nhan Bồi Nguyệt rồi."
Nhan Bồi Phong nhìn cô một cái, không lên tiếng.
Cô nhất thời cảm giác không ổn: "Chẳng lẽ cứ như vậy không có cách với bọn họ? Đem Nhan Bồi Nguyệt đặt mình vào trong nguy hiểm?"
Nhan Bồi Phong nhàn nhạt mở miệng: "Chuyện không phức tạp như em tưởng đâu, chồng em cũng không phải không chịu nổi một kích như vậy." Nói xong xoay người rồi rời đi.
Để lại một mình Nhược Nhược một người sững sờ đứng ở trong phòng.
Đoạn ghi âm sóng gió xảo quyệt của cô cứ như vậy bị anh hời hợt một câu nói bỏ đi?
Hơn nữa chuyện liên quan đến anh em đồng bào nhà mình a anh cả thế nhưng chẳng hề để ý đến?
Người máu lạnh như vậy Nhan Bắc Bắc rốt cuộc coi trọng cái gì của anh à? Bản thân lúc trước tâm mê mẩn cả ngày đem Nhan Bồi Nguyệt so sánh với anh thật sự đúng là đầu heo rồi. Bây giờ nhìn lại, Nhan Bồi Nguyệt thực sự là ngọc thụ lâm phong, mà Nhan Bồi Phong, chính là một tảng đá thối. . . . . .
. . . . . .
Mà một bên thở dài xuống lầu trong lòng Nhan Bồi Phong cũng là cảm xúc trăm mối ngổn ngang, nếu Nhan Bắc Bắc đối với chuyện của anh có một nửa để ý như Dư Nhược Nhược, anh sẽ chết mà không tiếc rồi. . . . . .
Chân trời dựa vào cây quế nguyệt lão, liếc mắt quan sát chúng sinh, một mặt rối rắm, thật sự là muôn vàn ái tình muôn vàn sầu a.






Thời điểm Nhan Bồi Phong ôm mấy lon bia đến sân bắn, Nhan Bồi Nguyệt chính là ở chỗ này huấn luyện thế đứng.
Mùa thu chỉ là một màu lam kỳ lạ, nơi này tầm mắt cực kỳ trống trải, liếc nhìn lại chính là bao la, bát ngát biển rộng, rộng lớn mạnh mẽ,
Thâm thúy vô ngần. Gió vù vù hướng trong lỗ mũi thổi đi vào, cũng là mang theo ươn ướt ấm áp miền Nam, cùng khí hậu Đế Đô trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.
Anh ném một lon đi qua: "Tiếp."
Hai người ngồi chung một chỗ trên tảng đá ngửa đầu mặc sức uống rượu.
Thời điểm trong tầm mắt xuất hiện Nhan Bồi Nguyệt, lòng của cô, đột nhiên liền nóng nảy nhảy mấy nhịp.
Rõ ràng là chiều hôm qua mới triền miên, nhưng Nhan Bồi Nguyệt giờ phút này, quân trang thẳng tắp ở trên người của anh, càng làm anh nổi bật lên oai hùng tài năng hơn người, phong thái tuấn lãng. Đứng quay lưng về phía cô, độ cong cằm là kiên nghị mà ngoan cường, bền gan vững chí giống như tùng bách. Vẻ mặt sâu mục nghiêm túc (sâu: sâu sắc; mục: cung kính), không giống với bình thường cùng cô cãi vã lúc du côn cợt nhả hoặc là say mê tà mị khi ở trên giường.
Cô tư lợi cho mấy tấm, tờ tờ đều là khí phách cơ hồ phải xuyên thấu màn ảnh tiết lộ ra ngoài. Đột nhiên cảm thấy, thì ra là giờ phút này, mới là thời khắc anh có sức quyến rũ nhất hấp dẫn người ta nhất. . . . . .
Thì ra là quân nhân, thật sự là thuộc về thiên chức của anh.
Lúc rời đi thật ra thì trong lòng vẫn là có chút thấp thỏm. Trong lời nói của Nhan Bồi Phong ý tứ biểu đạt rất rõ ràng, cô không nên không tin chồng của mình như vậy, huống chi mới vừa còn tận mắt thấy khí thế trên vạn người của Nhan Bồi Nguyệt, kiên cường không hãi sợ tất cả. Thế nhưng sao nhiều điều kiện tiên quyết vẫn như cũ không có cách nào làm cho cô hoàn toàn yên lòng.
Đều nói trong tình yêu phụ nữ giống như là Tào Tháo, lời này một chút cũng không sai, đa nghi, ghen tị, lo được lo mất, cô t