Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/497 lượt.

số bạn thân của vợ ngốc của mình a: "Làm sao cậu nghe điện thoại?"
"Cô ấy ngủ thiếp đi, lúc này cậu không phải hẳn là ôn hương nhuyễn ngọc một khắc xuân tiêu sao? Gọi điện thoại tới nơi này làm gì? !" Ngũ Việt còn giả mù sa mưa cố ý nhỏ giọng.
Yên Tĩnh không có lên tiếng, trong đôi mắt có thể bay ra độc châm, hắn lúc này đáp rất khéo léo a, chẳng những phủi sạch cơ hội Dư Nhược Nhược ở chỗ này, còn nhân tiện biểu đạt quan hệ hai người mập mờ vô biên.
Càng nghĩ càng tức giận không chịu nổi, Yên Tĩnh động lòng không bằng hành động, chưa kịp thay giày cao gót sáu centi mét thật vừa đúng lúc, dậm ở trên mặt chân người nào đó nghe điện thoại.
Ngũ Việt công lực nhẫn nhịn rất cao, cho đến khi cúp điện thoại mới như con gà chọi ôm lưng bàn chân thẳng hấp khí: "Yên Tĩnh lòng cô là làm từ đá hay là làm từ sắt? Ác như vậy, cũng không sợ đem tôi giẫm thành người tàn tật!"
"A, quên nói trước nói cho anh biết, lòng của tôi, làm bằng đá kim cương. . . . . ."
. . . . . .
Nhan Bồi Nguyệt lúc này là thật có chút gấp đến phát điên rồi, Dư Nhược Nhược từ trước đến giờ không như vậy, phạm vi cô luẩn quẩn không lớn, trước kia buổi tối điểm đến phần lớn là tìm địa phương nằm vùng. Công việc bây giờ không cần, cũng không ở chỗ Yên Tĩnh, vậy rốt cuộc có thể ở nơi nơi nào a? Còn nữa, có phải hay không đã xảy ra chuyện gì? !
Anh không có mở đèn, chán nản ngồi ở trên ghế sa lon, bóng đen cơ hồ đem anh cắn nuốt.
Mặt mày dần dần nhiễm lên hơi thở lạnh lẽo, chẳng lẽ Dư Nhược Nhược đúng như tình huống xấu nhất anh dự đoán, tình cảm đối với Cốc Tinh Hà đã sớm vượt qua anh?
Nhan Bồi Nguyệt sau khi đính hôn liền biết, đã từng vì trốn tránh mối nhân duyên mệnh định này, Dư Nhược Nhược đói bụng hai ngày sau một đêm nuốt quá nhiều thuốc ngủ, hơn nửa đêm đưa đến bệnh viện rửa ruột cấp cứu.
Cô không tiếc giá cao phản kháng như vậy, thật sự chẳng lẽ chỉ là đơn thuần phản kháng đối với việc bị định đoạt, hay là, chỉ là bởi vì cam tâm tình nguyện gả chính là người kia không phải anh. . . . . .






Đầu vẫn còn đau, Dư Nhược Nhược uống ly nước mật ong sau đó mới ý thức tới đây là phòng Yên Tĩnh: "Mình thế nào lại ở nhà cậu à?"
Yên Tĩnh sáng sớm đang nấu Cafe Đen, mùi thơm quyện người: "Cái này phải hỏi chính cậu rồi, là ai tối qua tuyên bố muốn bỏ gian tà theo chính nghĩa hướng cách mạng hả?"
Dư Nhược Nhược quay đầu trong lòng yên lặng phủ nhận, rượu tăng thêm can đảm cho người nhát gan, lời tối qua thật sự không phải mình nói. . . . . .
"A đúng rồi, Nhan Nhan nhà cậu tối qua nóng lòng gọi điện thoại tới tìm cậu kia mà, mình đuổi rồi. Cậu đừng nói lỡ miệng đến lúc đó chúng ta gánh cái tội liên đới a."
. . . . . .
Dư Nhược Nhược há miệng , còn chưa có lên tiếng liền phản ứng kịp, a, Tô Lệ.
Tô Lệ cái tên này, dễ dàng liền khiến Dư Nhược Nhược dâng lên một tình trạng báo động. Cô để xuống tài liệu, cầm chắc điện thoại di động: "Thật là vinh vạnh."
Địa điểm ăn cơm là ở một nhà hàng Tây cách tòa soạn báo ba trạm, bởi vì là ở gần khu vực buôn bán, sóng người cuồn cuộn, hai người thật vất vả tìm được vị trí, trên mặt Tô Lệ hình như có chút không kiên nhẫn.
Dư Nhược Nhược hôm nay mặc quần áo của Yên Tĩnh, áo khoác ngoài màu nâu nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng cổ lá sen phối hợp với quần ống cao bồi, cố tình đi chính là giày đáy bằng mình đã đi thật nhiều năm, lúc đi ra quả thật muốn lôi Tiểu Tịch trong phòng làm việc đổi một đôi. Ai cũng không muốn ở trước mặt tình địch mất mặt , cho dù là tình địch quá khứ.
Tô Lệ ăn mặc tinh xảo rồi lại không để lại dấu vết, hào phóng mang theo điểm cao quý, còn có chút, không phục.
Hai người lần đầu chính diện giao phong, Dư Nhược Nhược giống như là trong nháy mắt đã có chút hiểu ra cái gì gọi là gặp mạnh càng mạnh.
"Không biết Tô tiểu thư lúc này tìm tôi là vì chuyện gì đây?" Dư Nhược Nhược ra vẻ lạnh nhạt, bởi vì tới tương đối trễ, liền trực tiếp cầm thực đơn chọn mấy món ăn, sau đó vén tầm mắt, cho Tô Lệ một ánh mắt vô cùng tùy ý hỏi.
Thật ra thì nội tâm đang gầm thét, lúc này đã gió to sóng lớn rồi, bạn gái cũ cao quý lãnh diễm, khí chất độc nhất vô nhị tìm cô rốt cuộc muốn làm gì muốn làm gì muốn làm gì. . . . . .
Tô Lệ cũng không bị thái độ của cô ảnh hưởng, câu nói có hàm ý khác: "Cũng chỉ là cảm thấy duyên phận cùng Dư tiểu thư rất sâu, hơn nữa nghe tiếng đã lâu, liền muốn gặp mặt một lần."
Dư Nhược Nhược luôn luôn ghét bị kèm họ chồng, nhưng bây giờ đối với câu "Dư tiểu thư" kia cô lại canh cánh trong lòng, giọng điệu này, là muốn tới khiêu khích sao?!
"Lần đó sự kiện cướp giật cô cũng có mặt đi? A Nguyệt cho tới bây giờ đều là như vậy, xả thân làm người."
"Đây bất quá là trách nhiệm của anh ấy mà thôi."
Tô Lệ ngẩng đầu lên nhìn cô một chút: "Đúng vậy a, anh ấy chính là như vậy, vĩnh viễn đem người bên cạnh đặt ở vị thứ hai, quân nhân mới là thuộc tính quan trọng nhất của anh ấy."
Dư Nhược Nhược không lên tiếng.
Tô Lệ rốt cuộc đi vào chủ đề: "Vẫn luôn là như