Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.
Tình vì chiếc xe này rẻ mà coi thường mình, vội vàng cướp lời:
- Phụ nữ mà, không thể chiều chuộng được. Hôm nay mua cho cô ta Autoart, ngày mai cô ta lại muốn mua Audi. Hôm nay mua cho cô ta Bora, ngày mai lại muốn mua BMW. Giang Phàm là người thất nghiệp, mua chiếc QQ, chủ yếu là đi chợ mua thức ăn, sau này đưa đón con, xe nhỏ đỗ xe cũng thuận tiện, sửa chữa bảo dưỡng cũng rẻ… - Nói năng vô lễ như vậy, người thất nghiệp như Giang Phàm vẫn nhe răng cười ngờnghệch.
“Đúng vậy, đúng vậy, xe đạp sửa chữa bảo dưỡng càng rẻ hơn” Tiểu Tình thầm nghĩ. Cô sợ Tống Huy sẽkhoe chiếc QQ một cách thái quá, vội vàng tạm biệt:
- Đi cẩn thận nhé.
Nhưng Tống Huy lại kéo Tiểu Tình lại, ghé sát lại và nói:
- Chờ một chút.
Dưới ánh đèn đường tối mờ, hàm răng của người này khấp khểnh không đều cái đen cái vàng xen kẽnhau, Tiểu Tình không khỏi buồn nôn, nín thở hỏi:
- Chuyện gì?
Tống Huy nháy mắt với Giang Phàm, còn mình thì mỉm cười lùi ra sau. Giang Phàm thẹn thùng ghé sát lại, ngượng ngùng hỏi:
- Nghe nói bạn trai cậu là con trai của tổng giám đốc Trương Kiếm Long của công ty điện lực?
Tiểu Tình sững người, lúc ấy mới biết mục đích chính của vợ chồng Giang Phàm. Cô nghĩ một lúc rồi nói:
- Đúng vậy, có điều bố con họ trở mặt rồi.
- Vì sao? – Vợ chồng Giang Phàm bao vây Tiểu Tình, ánh mắt ẩn chứa sự mong đợi và tò mò.
- Vì mình! – Tiểu Tình nói từng chữ.
Về nhà thì Hải Châu đã lên giường. Tiểu Tình vốn định thiệt thòi rửa bát một lần, đi đến cạnh bồn rửa báy lấy một chiếc bát, phát hiện những vết cáu bẩn dính chặt trên chiếc bát, không phải chỉ rửa là có thể sạch được, cần phải đánh, cạo, cần phải dùng sức. Bỗng chốc Tiểu Tình chẳng muốn rửa bát nữa, rửa mấy lần mới sạch bàn tay dính đầy nước rửa bát.
4
Hải Châu đã từng cười tít mắt nói với Tiểu Tình, trước khi gặp Tiểu Tình, ghita là vợ cả của anh, giường là vợ hai của anh, game là vợ ba của anh. Ngày nào anh cũng nghịch “vợ cả”, buổi tối ngủ ôm “vợ hai”, lúc nghỉchơi “vợ ba”.
Sau khi sống cùng Tiểu Tình, tạm thời ở nhà không có việc làm, “các bà” đều được thăng chức, ban ngày trên game, buổi tối ngủ hoặc ban ngày ngủ buổi tối chơi game. Tóm lại chỉ quấn lấy hai “bà vợ” này.
Lâu dần, Tiểu Tình tỏ vẻ không vui:
- Anh không ra ngoài tìm việc sao? Chẳng phải anh nói sẽ nuôi em sao? Anh nuôi em thế này à?
Hải Châu có đạo lí của Hải Châu:
- Em có biết là chơi game cũng có thể kiếm tiền không? Ngành mới nổi đấy! – Thấy sắc mặt Tiểu Tình biến đổi, anh vội vàng dỗ dành – Ngoạn, đợi anh lên cấp này rồi sẽ lập tức đi tìm việc, nếu không cho dù tìm được việc rồi cũng không chuyên tâm làm việc được. Tiểu Tình, em yên tâm, chồng em từ nhỏ đã học giỏi như vậy, lại có bằng MBA ở nước ngoài, còn sợ không tìm được việc sao? Ba năm không đi làm, đi làm đủ ăn ba năm.
Tiểu Tình hầm hầm đi làm, vừa bước ra cửa, chỉthấy bên dưới có đỗ chiếc Audi A6 kiểu mới sáng bóng, lại còn biển số nhà nước, dừng chân trước chiếc Fit của cô.
Biển số nhà nước thì oai chắc? Tiểu Tình gõ cửa xe:
- Chú ơi, phiền chú nhường đường một chút.
Chiếc Audi không nhúc nhích, cửa xe mở ra.
Tiểu Tình vội nói:
- Không cần ra ngoài, lùi xe dễ mà, cháu nhìn giúp chú.
Lái xe là một người đàn ông trung niên, không thèm nhìn Tiểu Tình mà vòng thẳng ra sau xe, cung kính mởcửa xe. Giống như trong phim, chỉ thấy một bàn chân nho nhã đặt xuống đất, có điều trong phim thông thường sẽ là bàn chân của một người phụ nữ đi giày cao gót và tất lưới trong suốt, còn đây là bàn chân mặc quần âu, đi giày da của một người đàn ông. Một lúc sau, người ngồi ở ghế sau mới lọt vào tầm mắt của Tang Tiểu Tình, người đó chính là bố của Hải Châu – Trương Kiếm Long!
Mỗi lần xuất hiện đều giày vò người khác như thếmà không thấy mệt sao? Tiểu Tình thầm than thở trong lòng: Tôi chỉ yêu con trai ông, không gian trá, không phạm pháp, có đáng phải làm to chuyện thế này không! Nhưng cô vẫn miễn cưỡng gật đầu chào hỏi:
- Cháu chào chú!
- Ai là chú cô! – Bố Hải Châu lạnh lùng nói.
Tiểu Tình không hi vọng làm cho mối quan hệ trởnên gay cấn, trong lòng thầm nghĩ tôi chỉ coi ông là khách hàng quảng cáo biến thái. Thế nên cố gắng kìm nén, khẽ nói:
- Cháu phải đi làm, phiền chú bảo lái xe nhường một chút.
Bố Hải Châu thẳng thắn nói:
- Chẳng phải tôi đã nói chuyện với cô rồi sao? Sao cô vẫn còn quấn lấy Hải Châu? Lại còn bảo nó bỏ công việc tốt như vậy! Cô có biết không? Chuyện này đến bây giờ vẫn còn giấu mẹ nó! Cô nhìn cô đi, vì cô mà gia đình chúng tôi không được yên ổn. Tôi chân thành nói chuyện với cô một lần nữa, hãy rời xa Hải Châu nhà chúng tôi. Bây giờ là lúc tiền đồ của nó phát triển, cô cứlàm liên lụy đến nó như thế này, cô không thấy mình quá ích kỉ sao?
Những câu nói khiến mặt Tiểu Tình đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại đỏ. Cô nói:
- Hải Châu thôi việc là quyết định của anh ấy! Anhấy là người lớn. Anh ấy có suy nghĩ của mình, cháu không quấn lấy anh ấy, Bây giờ anh ấy đang ở trên tầng, chú có thể bắt anh ấy về nhà. – Cô nói rồi mở cửa xe, chuẩn bị lên