Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

chúa.
Công chúa nhất thời nổi hứng, chạy đi siêu thị mua hai khay thức ăn, mặc tạp dề bận rộn trong bếp suốt cảbuổi sáng, bưng ra hai đĩa thức ăn đen sì.
Hải Châu lấy hết dũng khí nếm thử, lập tức bị chấn động. Thấy Tiểu Tình nhìn mình với vẻ mặt chân thành, anh nghiêm túc hỏi:
- Em muốn anh nói thật hay nói dối?
- Dĩ nhiên là nói thật rồi.
- Trên thế giới này còn có món ăn nào khó ăn hơn món này không?
- Nếm thử món này xem.
- Trời ơi, đúng là có thật. – Hải Châu muốn khóc.
Buổi chiều, đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau đi dạo phố, ăn vặt, đến khu vui chơi đi xe đạp đôi, cưỡi ngựa, chèo thuyền… Buổi tối đi ăn lẩu, cho rất nhiều ớt, ăn mới đã.
Thấy đôi tình nhân đi ra khỏi cửa, Diệp Thuần lập tức nằm xuống giường ngủ bù. Vừa mới ngủ điện thoại đã réo không ngừng, cứ như là đòi mạng vậy. Môi trường sống thật khắc nghiệt. Diệp Thuần ngồi bật dậy nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia là Triệu Vân:
- Diệp Thuần à, tôi tìm Tang Tiểu Tình.
Diệp Thuần suýt chút nữa thì ngất xỉu, cô tìm Tang Tiểu Tình, gọi điện thoại cho tôi làm gì? Nhưng vẫn phải ôn hòa giải thích:
- Trưởng phòng Triệu ạ, tôi không ở cũng Tiểu Tình. Bạn trai cô ấy đến, họ đi dạo phố rồi.
- Bạn trai của Tiểu Tình? – Triệu Vân thấy lòng nhói một tiếng, sau đó vờ như không có chuyện gì xảy ra - Ồ, chả trách tôi gọi điện cô ta không nghe máy. Khi nào cô ta về cô nói với cô ta một tiếng, bảo tôi tìm nhé!
Sau khi cúp máy, Diệp Thuần không thể ngủ được nữa. Đúng là ngày thứ bảy tẻ nhạt và vô vị. Cô bò dậy, để lại lời nhắn cho Tiểu Tình rồi thay quần áo, đến câu lạc bộ thể dục thẩm mĩ.
Buổi tối, Tiểu Tình và Hải Châu về nhà, nhìn thấy lời nhắn của Diệp Thuần để lại, giấy trắng mực đen, câu trên là “Triệu Vân gọi điện tìm cậu”, câu dưới là “Lần sau xin hãy hạ thấp âm lượng.”
Đôi tình nhân đỏ mặt, khoái cảm lại trào dâng trong lòng, liền đóng cửa hôn nhau. Lần này rất cẩn thận, động tác nhẹ nhàng, tiếng rên rỉ cũng cố kìm nén, cảm giác như đang vụng trộm, vì thế càng kích thích hơn. Tiểu Tình để lại vết cào trên lưng Hải Châu, trên vai cô cũng lưu giữ rất nhiều vết môi.
Ngày hôm sau, hai người ngủ mê mệt, trong lúc mơmàng, Tiểu Tình nghe thấy tiếng “reng reng reng reng”.
- Đi nghe điện thoại đi! – Tiểu Tình lay người Hải Châu.
- Kệ nó! – Hải Châu xoay người lại.
Tiếng “reng reng reng reng” không ngừng vang lên. Tiểu Tình khó chịu thò một tay ra khỏi chăn, cầm điện thoại không dây trên tủ ở đầu giường.
“Alo” một tiếng, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng tút tút. Tiểu Tình chợt bừng tỉnh, không phải điện thoại mà là chuông cửa. Cô áp tai nghe, thấy không có động tĩnh gì, lại xoay người chui vào trong chăn.
Lúc ấy, điện thoại đổ chuông. Tang Tiểu Tình tức giận nhấn nút nghe:
- Ai đấy!
- Tao? Mẹ mày đây? Mấy giờ rồi mà còn ngủ? – Đầu dây bên kia càng tức giận hơn.
Chết rồi! Lần này thì Tang Tiểu Tình hoàn toàn tỉnh táo, nhảy xuống giường, lật chân, lôi Trương Hải Châu không một mảnh vải che thân ra ngoài:
- Nhanh nhanh, mau trốn đi, mẹ em đến!
2
Mép Hải Châu vẫn còn dính vệt nước bọt, sau lưng thì một đường ngang, một đường dọc, giống như vở ô ly viết chữ hồi còn nhỏ. Anh cũng hốt hoảng, luống cuống tìm quần áo, khẽ kêu lên thảm thiết:
- Trốn ở đâu? Em bảo anh trốn ở đâu?
Chuông cửa vẫn réo không ngừng, Tiểu Tình sốt ruột đi đi lại lại trong phòng, bí bách đến nỗi muốn đẩy Hải Châu xuống qua cửa sổ tầng năm.
Tiểu Tình dập vào đầu một cái rồi chui ra, gõ cửa phòng Diệp Thuần. Diệp Thuần ngái ngủ vừa mới hé cửa, Tang Tiểu Tình đã đẩy Trương Hải Châu chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi vào trong, nhân tiện ném chiếc khăn tắm vào, không kịp nói một lời mà đóng sầm cửa lại.
Cô đi chân đất chạy về phòng, mặc chiếc áo tắm, chạy đông chạy tây, nhét quần áo, máy tính, giày thểthao của Hải Châu vào tủ quần áo với tốc độ nhanh nhất. Lúc ấy mẹ Tiểu Tình đứng ngoài cửa chỉ muốn tìm thứ gì đó đập cửa.
Mẹ Tiểu Tình vừa vào cửa đã giống chú chó nghiệp vụ với cái mũi thính nhạy, cảnh giác lượn đi lượn lại trong phòng, lại còn lật ga trải trường của Tiểu Tình, quan sát kĩ lưỡng giống như muốn tìm ra manh mối phạm tội.
Tiểu Tình quấn chặt khăn tắm, chăm chú theo dõi từng hành động của mẹ. Trong hơn hai mươi năm đấu trí, Tiểu Tình biết trước mặt mẹ, càng có vấn đề thì càng không thể có tật giật mình, càng phải hùng hồn nói đến cùng, dùng khí thể áp đảo mẹ.
Vì thế khi mẹ Tiểu Tình hỏi con gái với giọng đầy nghi ngờ:
- Làm cái gì vậy? Sao mãi mới ra mở cửa?
Tiểu Tình lớn tiếng:
- Mẹ không biết chủ nhật con phải ngủ nướng à? Mẹkhông thèm nói một câu mà đã đến rồi! Mẹ đến làm gì? Điều tra hay bắt quả tang?
Quả nhiên mẹ Tiểu Tình bị trấn áp, ngượng ngùng nói:
- Mẹ đến thăm mày mà, lâu lắm rồi mày không vềnhà.
- Con bận chết đi được, làm chức trợ lí quèn, một ngày hai tư tiếng, thức dậy là đi làm, hết giờ làm là ngủ, lấy đâu ra thời gian về nhà? – Tiểu Tình dần dần chiếmưu thế.
- Mày xem chỗ ở của mày kìa, chẳng khác chuồng lợn. Để mẹ giúp mày quét dọn, hihi, mày như thế này là