Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Này Em Từng Có Anh

Kiếp Này Em Từng Có Anh

Tác giả: Trương Tiểu Nhàn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1091 lượt.

hằm bước đi.
“Sao cậu lại nói thế chứ?” Tôi trách Du Dĩnh.
“Nếu quả thật Vũ Vô Quá đã sao chép truyện của người ta thì vụ này chắc chắn không thể thắng được, như thế hà tất phải mất không tiền thuê luật sư? Cậu và tớ thừa hiểu số tiền đó lại cần đến Từ Ngọc đi xoay sở mà.” Du Dĩnh nói.
Tôi nhớ lại bức thư tình của Vũ Vô Quá gửi Từ Ngọc khi anh ta còn ở Mỹ, có nhắc đến chim ruồi. Anh ta là người có tài, tại sao phải đi sao chép truyện của người khác chứ?
Buổi tối, tôi tìm Từ Ngọc. Vốn muốn rủ cô ấy ra ngoài ăn cơm, nhưng cô ấy nói không muốn đi đâu cả.
“Vũ Vô Quá đâu?” Tôi hỏi.
“Anh ấy ra ngoài rồi.”
“Cậu đừng trách Du Dĩnh.”
“Cái tay luật sư ấy không nên nói mọi chuyện với cậu ấy! Bọn tớ đang định thay luật sư.” Nghe giọng Từ Ngọc vẫn chưa có vẻ gì bỏ qua cho Du Dĩnh.
“Vũ Vô Quá nói thế nào?”
“Tâm trạng anh ấy đang tồi tệ lắm. Châu Nhị, cậu có tin Vũ Vô Quá sao chép tác phẩm của người khác không?”
Tôi không biết phải trả lời Từ Ngọc thế nào, tôi cho rằng câu chuyện này không hề đơn giản.
“Đến cậu cũng không tin anh ấy sao?” Từ Ngọc có vẻ rất kích động.
“Tớ tin.” Tôi không muốn khiến Từ Ngọc thất vọng.
“Không phải thế. Chỉ có mình tớ tin anh ấy thôi.”
“Nếu chứng minh được Vũ Vô Quá quả thật có sao chép tác phẩm của người khác, cậu sẽ thế nào?”
“Tớ sẽ rời bỏ anh ấy.”
“Không đến nỗi nghiêm trọng như vậy chứ?”
“Trừ phi bây giờ anh ấy nói thật với tớ.”
Đúng lúc này Vũ Vô Quá ngật ngưỡng trở về.
“Sao anh lại uống rượu thế?” Từ Ngọc vội vã bước tới dìu anh ta.
Tôi cũng bước tới dìu Vũ Vô Quá đến ghế sofa.
“Từ trước đến giờ anh ấy không bao giờ uống rượu.” Từ Ngọc ân cần quỳ xuống trước mặt Vũ Vô Quá, xót xa ôm lấy mặt anh ta.
“Để tớ đi lấy khăn ấm.” Tôi nói.
Khi cầm khăn bước ra, tôi thấy Từ Ngọc và Vũ Vô Quá đang ôm nhau trên ghế sofa, tôi lặng lẽ để khăn mặt trên bàn trà rồi rời đi.
Hôm sau, Từ Ngọc gọi điện đến cho tôi. “Anh ấy nói hết với tớ rồi. Cậu có thể ra ngoài nói chuyện với tớ một chút không?”
Giọng của cô ấy vô cùng đau khổ. Tôi biết, tin mà cô ấy muốn nói với tôi không phải tin tốt.
Sau khi tan ca, Từ Ngọc gặp tôi ở quán cà phê. Hôm nay trời rất lạnh, dự báo thời tiết thông báo nhiệt độ giờ chỉ có 6 độ C. Tôi gọi một cốc cà phê nóng.
“Lạnh chết đi được ấy.” Tôi tháo găng tay ra xuýt xoa.
Chóp mũi của Từ Ngọc cũng ửng đỏ vì quá lạnh.
“Anh ấy đã thừa nhận mình sao chép tiểu thuyết của người khác.” Từ Ngọc tuyệt vọng nói.
“Tại sao lại vậy chứ? Anh ta phải hiểu chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ có người phát giác mà.”
“Anh ấy nói áp lực nhiều quá, anh ấy không bao giờ nghĩ lại có người phát giác ra như vậy.”
“Giờ thì phải làm sao?”
“Đó là chuyện của anh ấy. Anh ấy phải bồi thường hay muốn hòa giải ngoài tòa với họ... đó là chuyện của anh ấy, không liên quan gì đến tớ. Tớ muốn chia tay.” Từ Ngọc nói một cách kiên quyết.
“Cậu rời bỏ anh ấy trong lúc này sao?” Tôi không thể ngờ Từ Ngọc lại kiên quyết đến vậy.
“Tớ nói rồi, nếu chứng minh được anh ấy sao chép truyện của người khác, tớ sẽ chia tay mà.”






“Có vậy cậu cũng không cần phải vì lời hứa đó mà cưỡng ép mình phải rời bỏ anh ấy.”
“Không, tớ có thể chết vì anh ấy, có thể bán đi lòng tự trọng của mình vì anh ấy, nhưng không thể chịu đựng nổi chuyện anh ấy là một kẻ lừa dối.”
“Cậu cũng từng nói nếu giờ anh ấy nói thật, cậu sẽ tha thứ mà.”
“Giờ tớ đổi ý rồi.”
“Chẳng phải cậu yêu anh ấy lắm sao?”
“Vô ích thôi.” Anh ta rầu rĩ.
“Anh chưa thử sao biết vô ích?”
Vũ Vô Quá chán nản ngẩng đầu lên nhìn tôi. “Có phải vô lý quá không? Tôi chưa từng nghĩ sẽ có người phát giác ra nó, giống như các vận động viên ở Thế vận hội dùng mấy loại thuốc tăng lực ấy, không ngờ sẽ có người phát giác, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chiến thắng và chiến thắng. Hồi làm ở tòa soạn tôi có nhận được bản thảo cuốn tiểu thuyết của người đó, sau khi đọc qua một lượt, hai bàn tay tôi đã run lẩy bẩy, tại sao tôi lại không thể viết được những cuốn sách như thế? Lúc đó tôi không hề có ý định sao chép của anh ta, tôi đi Mỹ, rồi trở về, lại viết tiếp, nhưng tất cả vẫn không ra trò trống gì cả. Đột nhiên phát hiện thấy trong ngăn kéo cuốn tiểu thuyết của người đó, tôi nghĩ có lẽ sẽ chẳng ai biết...”
“Thật ra anh không cần phải làm thế.” Tôi nói.
“Tôi không thể chờ đợi thêm chút nào nữa, tôi cần phải thành công, cuốn sách đó đã thành công rồi, thành công hơn bất kỳ cuốn sách nào của tôi đã viết, nhưng tôi không hề cảm thấy vui vẻ, thật ra tôi không hy vọng cuốn sách đó lại thành công, bởi nó thành công chứng tỏ tôi đã thất bại.”
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao lúc đó anh ta không hề vui vẻ đối với sự thành công của cuốn sách.
“Nếu cuốn sách đó không thành công thì đã không có chuyện gì xảy ra.” Vũ Vô Quá cười méo xệch. “Chí ít Từ Ngọc cũng không rời bỏ tôi mà đi.”
“Thế giờ anh định trừng trừng mắt nhìn cô ấy bước đi sao?”
“Là do tôi đã phản bội cô ấy, nếu tôi biết cô ấy đã phải dùng cách nào để