Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.
đến thăm cô chú mà!” Mẹ tôi nói.
Mẹ đâu có biết rằng, Uyển Nghi ra về lần này, sẽ chưa chắc có lần sau hay hôm khác nữa.
Đi một đoạn rất xa, dường như trên đường chỉ còn lại vài chiếc ô tô, huyên náo chạy tới rồi lại huyên náo chạy đi.
Lúc bấy giờ, tôi mới bước chậm dần lại, mới buông tay cô ấy ra.
Uyển Nghi hất mạnh tay tôi, ngồi xổm xuống đất thở hổn hà hổn hển. Một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, nhìn tôi qua hàng nước mắt: “Em từ biệt cô một chút mà cũng không được hay sao! Con người ai chẳng có tình cảm, quen biết nhau lâu như vậy rồi, cô lại tốt với em như vậy… Anh cho rằng ai cũng có máu lạnh như anh hay sao…” Giọng của Uyển Nghi từ chỗ đang chất vấn chuyển sang quát tháo, sau đó lại bật khóc tức tưởi, vừa khóc vừa giơ nắm đấm đấm mạnh vào người tôi, mỗi cú đấm đều giáng một lực rất mạnh, dường như tất cả sức lực mà cô ấy có được, tích lũy được hàng ngày đều mang hết ra trút lên người tôi, không còn có vẻ của một yểu điệu thục nữ nữa rồi.
Tôi bị cô ấy đấm mạnh đến nỗi mất đà, bước lùi mấy bước về phía sau nhưng vẫn không nói gì cả, âm thầm chịu đựng. “Anh thật vô tình vô nghĩa! Đờ đẫn bất nhân! Anh là kẻ lừa đảo! Anh lừa dối em… lừa em rồi thì không cần em nữa! Anh có còn chút nhân tính nào không hả? Còn chút lương tâm đạo đức gì nữa không! Anh… anh… anh dựa vào cái gì mà bày ra câu chuyện kiếp trước, lấy một câu chuyện dân gian không rõ căn cứ, thậm chí là đáng buồn cười đó để bỏ rơi em! Cái gì mà cô ta đã chôn anh, làm sao anh biết là em không chôn! Làm sao anh biết là em chỉ đắp thêm cho anh manh áo mà thôi!” Cô ấy nhìn vào mắt tôi, cất giọng run run hỏi lại, “Mấy tháng vừa qua, rốt cuộc anh đã coi em là gì của anh? Anh có từng yêu em không?”
Thấy tôi lặng im không nói, Uyển Nghi từ từ khuỵu xuống đất, khe khẽ lẩm bẩm một mình: “Nhưng, làm gì còn có tình yêu nào nữa cơ chứ…”
Ánh đèn đường trên cao lần lượt được thắp sáng từng cái từng cái một, ánh sáng màu vàng nhạt ấy chiếu lên khuôn mặt thấm đẫm nước mắt của Uyển Nghi, gió đêm thổi tung mái tóc của cô ấy, các khớp ngón tay của cô ấy tấy đỏ, đầu gối khuỵu xuống đường nổi rõ những mạch máu nhỏ li ti… Tôi bỗng có một cảm giác vô cùng tội lỗi. Cô gái này mới chỉ ngày hôm kia thôi, còn tươi cười rạng rỡ trong ánh nắng, vậy mà giờ đây đã bị những lời hứa mất đi do không chịu được thử thách của thời gian làm cho tổn thương, làm cho trở nên nhếch nhác khổ sở.
Làm gì còn có tình yêu nào nữa cơ chứ… cô ấy nói, cô ấy tuyệt vọng nhìn về phía xa xăm, nhìn về phía tận cùng của con đường. Chỉ vài tháng trước đây, phía cuối con đường ấy còn có giấc mơ của chúng tôi, chúng tôi cùng nhau tâm tình, cùng nhau phiêu bạt, Tây Tạng của chúng tôi…
Sau đó, cô ấy bắt đầu khe khẽ hát: “Nhìn kìa, nụ cười trên khuôn mặt anh sao mà rạng rỡ vậy, lòng đầy tự tin chuẩn bị xuất hành!Em đã sẵn sàng, em đang đợi xuất phát, dùng tất cả sức mạnh mà em có được. Vũ trụ này rốt cuộc lớn như thế nào, không ai biết được điều đó. Ôi, em chỉ muốn được cùng anh xông pha! Đã có hàng triệu, hàng triệu vì sao làm bạn, em không hề cảm thấy sợ hãi,…”
Bài hát này cả hai chúng tôi đều yêu thích, giống như một tháp đèn nơi xa xôi đang chờ đợi chúng tôi. Giờ đây, cô ấy ngồi trong gió lạnh, ngồi dưới chân tôi, đau đớn, chán nản, tuyệt vọng nhưng lại không được cứu giúp… Ánh mắt của cô ấy rã rời như thể cả thế giới chỉ còn lại một mình cô ấy.
“Chồng ơi…” Cô ấy bỗng nhiên níu chặt lấy ống quần tôi, khuôn mặt nhỏ xinh ngước lên cầu khẩn, “Anh không cần em nữa sao… Em xấu xí hư hỏng như vậy sao? Anh nói rời xa em là rời xa luôn ư? Con trai của chúng ta hỏng rồi, anh còn không nỡ vứt nó đi…” Cô ấy nhắc đến ‘con trai của chúng ta’, đó là chiếc máy tính mà hai tháng trước đây, tôi tự lắp đặt, Uyển Nghi thân mật đặt tên cho nó là ‘con trai của chúng ta’. Không ngờ, ‘thằng con trai ấy’ chẳng bao lâu thì sinh ra hỏng hóc, Uyển Nghi vô cùng lo lắng, tôi ôm máy tính đi sửa, cô ấy cứ bám chặt theo sau lưng tôi… Đúng vậy, ngay cả một thứ đồ điện tử, hỏng hóc rồi còn muốn đi sửa lại, khi tức lắm rồi thì nhiều nhất cũng chỉ giơ chân đạp cho nó vài cái, cũng không thể nói vứt đi là vứt đi luôn được, huống chi là một con người, người đó lại đã từng kề cận đầu hôm sớm mai với tôi một năm trời, dành cho tôi biết bao ân tình chu đáo!
“Đừng tàn nhẫn như vậy, đừng nhẫn tâm rời xa em như vậy… Em sợ lắm, cứ nghĩ tới là em không thể chịu được… Làm thế nào… Anh bảo em phải làm thế nào để quên được anh. Lúc duy nhất khiến em có thể quên được anh, đó là khi em bắt đầu một tình yêu mới, nhưng em giờ đây, ngoài anh ra, em không hề để ý tới… bất kỳ một người đàn ông nào khác, anh bảo em… làm sao có thể… quên được anh!” Tiếng khóc của Uyển Nghi càng ngày càng nhỏ, cô ấy đã gần như hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Dù tôi có lòng gan dạ sắt như thế nào cũng không thể chịu nổi những lời khẩn cầu tội nghiệp đó. Tôi ôm ghì lấy cô ấy vào lòng, hôn lên trán cô ấy, hôn tới tấp lên đôi mắt đẫm lệ của cô ấy.
“Anh… quả thực… không… không cần em… nữa… nữa hay sao?” Uyển Nghi nghẹn ngào nói, cô ấy cũng ghì chặt