Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.

như một người đã từng ăn trộm, dù có rửa tay gác kiếm, có cố gắng thể hiện sự ăn năn hối cải như thế nào đi nữa vẫn không thể tránh được cái nhìn đầy nghi hoặc của người khác.
Mỗi khi trên ti vi có một từ ngữ nào đó liên quan tới việc đi lệch quỹ đạo, phản bội, có mới nới cũ… tôi lại như đang có hàng vạn mũi kim đâm từ phía sau lưng, khe khẽ quan sát phản ứng của Uyển Nghi, chỉ sợ những ngôn từ đó lại khơi gợi nỗi đau của cô ấy.
Mỗi lần tôi có việc phải về nhà muộn, Uyển Nghi đều tỏ vẻ quan tâm hỏi han tôi tỉ mỉ xem tôi đã đi đâu, đi cùng với ai, còn yêu cầu tôi đưa số điện thoại của những người đi cùng, cô ấy thậm chí còn gọi điện cho từng người để hỏi thăm. Cô ấy đa nghi ngờ vực như vậy nhưng lại tự cho rằng không thêm gia vị, tình yêu sẽ trở nên nhạt nhẽo… khiến tôi chỉ biết dở cười dở khóc. Lâu dần, tôi càng ngày càng mất lòng tin vào tình cảm của chúng tôi.
Điều đáng sợ nhất là, mỗi lần làm tình với Uyển Nghi, cô ấy đều tỏ ra bồn chồn không yên, chốc chốc lại nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy phức tạp. Trong đêm tối, ánh mắt đầy ai oán đó giống như ánh mắt của một con mèo bị mang ra lột da làm thịt khiến tôi suýt nữa cũng bị chứng liệt dương.
Đôi khi, muốn làm dịu sự căng thẳng của cả hai, tôi nói, Uyển Nghi, anh yêu em.
Nhưng cô ấy không còn say đắm mơ màng, không còn xấu hổ hạnh phúc, mà chỉ nghiêm nét mặt lại, không ngừng chất vấn lại tôi, có thật không? Có thật không?
Hỏi nhiều tới nỗi tôi cảm thấy vô cùng chán nản.
Cuối cùng, ngay cả bản thân tôi cũng không biết đó là thật hay giả nữa… Tôi thật sự còn yêu cô ấy hay không? Tôi cũng chẳng cần biết điều đó.
Tôi chỉ biết mỗi khi nhắm mắt lại, trong màn đêm đen kịt ấy, có thấp thoáng một dáng hình, một khuôn mặt lạnh lùng, đôi má lúm đồng tiền duyên dáng.
Đó chính là người con gái mà tôi đã chôn giấu nơi tận cùng của tâm hồn, đó chính là… Mạt Mạt.






THẾ GIỚI THẬT ĐẸP, TÔI THẬT TỒI TỆ!
Những lúc không có Uyển Nghi ở bên cạnh, tôi cảm thấy mình thật sự được giải phóng. Càng ngày, tôi càng mong ước người phụ nữ giống như cái camera theo dõi ấy không còn ở bên tôi nữa.
“Chồng ơi, hôm nay là sinh nhật bố em, em sẽ về nhà.” Cuối tuần, Uyển Nghi thông báo qua điện thoại cho tôi như vậy.
Được rồi, em thay mặt anh chúc mừng sinh nhật bố nhé. Ngoài miệng tôi nói vậy nhưng trong lòng không thể diễn tả được hết sự thoải mái.
Uyển Nghi dặn dò tôi nhớ đi ngủ sớm, không được đi chơi lung tung. Tôi luôn miệng nói đồng ý nhưng tâm hồn thì đã bay tới tận Blue 18 rồi.
Ánh mắt của Mạt Mạt chỉ dừng lại trên khuôn mặt tôi vài giây rồi nhanh chóng chuyển sang hướng khác. Thậm chí chỉ một nụ cười, một cái gật đầu mang tính tượng trưng thôi cũng không có, dường như hoan lạc với cô ấy trong đêm hôm đó là một người đàn ông khác. Hay là đàn ông quá nhiều, cô ấy đã quên tôi rồi.
Mạt Mạt mạnh mẽ uống mấy ngụm rượu lớn, đứng dậy tiến về phía sân khấu, uốn éo cơ thể nhảy một điệu nhảy sôi động trong đám người lố nhố ồn ào đó. DJ đang chơi bài HI đầy kích động, ánh sáng nhấp nháy chiếu rọi trên khuôn mặt Mạt Mạt khiến cô ấy trông giống như ma quỷ, đôi môi yêu kiều thơm lừng của cô ấy đang đỏ lên vì men rượu. Tôi cứ ngồi ngây ra nhìn Mạt Mạt và một gã tóc xoăn đang nhảy đôi với nhau, chính mắt tôi nhìn thấy bàn tay của gã tóc xoăn đó đang ở vị trí bộ ngực săn chắc đầy đặn của cô ấy, dường như chạm phải mà không phải là chạm phải, dường như đang đùa giỡn mà không phải là đùa giỡn. Đám đông như trở nên điên cuồng hơn, tiếng huýt sáo chốc chốc lại vang lên, tiết tấu của bài hát được DJ chơi càng lúc càng rõ ràng hơn.
Bỗng nhiên, Mạt Mạt quay sang nhìn tôi, tôi thề rằng cô ấy đang nhìn tôi. Cô ấy cười với tôi, khóe môi gợi cảm của cô ấy cong lên, mang theo vẻ khinh bỉ và khiêu khích. Người đàn bà đáng chết này, cô ấy đang báo thù tôi, dùng thân thể gây sự chú ý, cố gắng làm ra vẻ phong tình cho tôi xem!
Tôi tự nhủ với lòng mình không nên manh động, không nên bực bội vì một cô gái đã sa chân vào chốn phong trần. Tuổi tác non trẻ của cô ấy chỉ để làm mờ mắt người khác, còn bản thân cô ấy đã tôi luyện công phu để trở thành một đàn chị trong giới giang hồ rồi. Tôi tự nhủ mình không nên động lòng thương cô ấy, nếu không, người chịu thiệt thòi sẽ chỉ là tôi chứ không phải là ai khác.
Tôi nắm chặt cốc rượu đến nỗi gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Mà trong lúc đó, lời thề của tôi dành cho Uyển Nghi đã bị lòng đố kị và sự phẫn nộ xóa đi sạch sẽ. Trong mắt tôi bây giờ chỉ có Mạt Mạt, còn có cái gã đang gần như ôm trọn bộ ngực của Mạt Mạt kia và những ánh mắt thèm thuồng của đám đàn ông xung quanh đang hận một nỗi không thể xé nát quần áo trên người Mạt Mạt ngay lúc này.
Lúc đó, tôi đã ngồi một mình và uống khá nhiều rượu. Tôi rất muốn được bất chấp tất cả, nắm tay lôi người con gái kia ra ngoài, kéo đến một góc khác của thế giới, một nơi mà không ai biết được, giấu kỹ đi, không cho phép cô ấy được xuất hiện trước mặt bất kỳ người đàn ông nào khác. Có lẽ là do hơi men sai khiến, thêm v