Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2165 lượt.

m ra vẻ chẳng có cảm giác gì, tiếp tục giơ mặt bánh đúc ra hỏi: “Sao thế? Không có sự chuẩn bị này à? Chủ tịch nước đã nói rồi, tình yêu không lấy hôn nhân làm mục đích, đều là những người muốn giở trò lưu manh.”
Anh Hai hình như không chịu nổi nữa ngoẹo đầu qua, Joseph muốn nói gì đó, tôi đã đi trước một bước: “Anh muốn giở trò lưu manh hả?”.
La Lợi có chút chịu không nổi: “Phiêu Phiêu, mày đừng có như thế được không hả?”.
“Sao thế? La Lợi, mày muốn tìm một tình yêu chân chính, tình yêu chân chính không phải cứ yêu như thế rồi xong. Tình yêu là gì? Tình yêu là muốn chiếm hữu, nếu như mày yêu anh ta thật thì phải làm cho anh ta hạnh phúc, nhưng nếu như mày có thể cho anh ta hạnh phúc, tại sao lại phải đi nhường cho người khác? Nếu như hai người có thể sống với nhau đến đầu bạc răng long, tại sao chỉ đi lướt qua nhau rồi thôi? La Lợi, tao rất thô thiển, tao không hiểu lắm tình yêu của mày, tao cũng không biết thế nào là một tình yêu thuần túy, càng không thể nào cảm nhận được cảm giác chỉ cần anh ấy sống tốt, cho dù cuối cùng anh ở bên người khác cũng chẳng sao đó là cảm giác gì! Tao chỉ biết mày yêu anh ấy, thì phải lấy anh ấy, muốn mày và anh ấy sống đến đầu bạc răng long, muốn cùng anh đồng cam cộng khổ, muốn anh ấy quan tâm, yêu thương một mình mày, chẳng lẽ không phải thế hay sao?”.






Không cần nói, buổi tối của Lưu Thụy Căn ngày hôm đó được thêm hai miếng bánh kem của Tử Kinh, đối với việc này, anh cực kỳ kinh ngạc, nhìn ánh mắt anh nhìn tôi, có thể nói là ngạc nhiên đến cực độ.
“Nhìn gì mà nhìn, có để ăn, anh còn lựa chọn cái gì nữa?!”.
Tôi chống nạnh, trừng mắt, Lưu Thụy Căn cúi đầu xuống ngay lập tức, qua một lúc mới nhìn tôi: “Phiêu Phiêu...”
“Không cần phải nói, không cần phải hỏi, em sẽ không tiết lộ cho anh bất kì điều gì cả!”.
Lưu Thụy Căn nhìn tôi một lát, rồi lại cúi đầu xuống, không hỏi, không nói gì nữa thật. Nhìn anh thờ ơ như vậy, tôi lại chịu đựng không nổi, đợi anh ăn xong hai miếng bánh kem đó, tôi khẽ hỏi: “Anh không hỏi gì... thật à?”.
Hai ngày hôm sau, khi tôi bình phục trở lại sau số tiền sáu ngàn tệ, khi tôi cho rằng La Lợi cũng đã có thể bình tĩnh trở lại sau chuyện đó, tôi gọi điện thoại cho cô ấy, tôi gọi ba lần liền, điện thoại đổ chuông hơn hai mươi lần mới có người nghe máy.
“Tao muốn gặp mày.” Tôi không đợi La Lợi trả lời, nói luôn, “Nhất định phải gặp, bây giờ mày có nhà không? Tao qua tìm mày.”
“Tao không...”
“La Lợi, tụi mình là chị em bao nhiêu năm nay, đừng nói những lời mất tình cảm như thế.”
“Thế mày có bao giờ nghĩ rằng mày làm tổn thương tình cảm của tao chưa hả?”.
“Mày biết rõ tại sao tao lại nói như thế mà.”
La Lợi trầm ngâm ở đầu dây bên kia, còn trái tim tôi thì thực sự đã rớt xuống vực sâ cái sự trầm ngâm này, hoàn toàn có thể khẳng định những điều mà chúng tôi đã dự đoán.
“Tao qua tìm mày.”
“Tao không có nhà.”
“Thế mày nói địa điểm đi.”
“... Tử Kinh...”
Khóe miệng tôi giật giật: “Tao không muốn đến Tử Kinh.”
Mẹ kiếp chứ, cả đời này chị cũng không muốn đến đó nữa!
“Vậy thì đến Âu Nhã đi.”
Tôi há miệng định nói gì đó, có điều cuối cùng lại chẳng nói ra. Buổi tối, tôi và La Lợi gặp nhau ở Âu Nhã, công việc này của chúng tôi không có thứ bảy hay chủ nhật gì cả, cho nên đối với những ngày làm việc trong tuần tôi không hề mẫn cảm chút nào, sau đi đến đó mới phát hiện ra, đã không còn chỗ ngồi nữa rồi. Tôi gọi điện cho La Lợi thông báo tình hình, La Lợi nói: “Không sao đâu, mày đợi tao một chút, tao tới liền.”
Cô ấy nói tới liền, quả nhiên là như thế, hơn nữa còn tự lái xe qua đây, một chiếc xe ô tô nhỏ màu đỏ, tôi nhìn không rõ hiệu gì, nhưng trông có vẻ rất đẹp.
“Chị có thẻ VIP ở cửa hàng bọn em, còn có phòng riêng dự phòng chứ hả?”.
La Lợi cầm ra một cái thẻ màu bạc, người phục vụ đó nhận thẻ rồi nói: “Chỉ còn phòng riêng lớn thôi.”
“Cũng được.”
“Giá thấp nhất của phòng riêng lớn là sáu trăm năm mươi tám tệ.”
La Lợi hờ hững gật đầu, tôi nghe nói đến số sáu trăm năm mươi tám tệ đang muốn ngăn cản, nhưng nhìn dáng vẻ của cô ấy, tôi không dám mở miệng.
“Nói trước nhé, lần này mày phải trả tiền rồi mới được bỏ đi đấy nhé.”
“Nói số tài khoản của mày cho tao đi.”
“Cái gì?”.
“Lần trước chắc mày bán không ít máu, nói số tài khoản đi, tao chuyển qua cho mày.”
La Lợi cởi áo khoác ra, đứng tựa vào ghế sofa, hờ hững nói, tôi nhịn rồi lại nhịn, nhịn, nhịn nữa, nhịn mãi, nhịn cho đến cuối cùng không nhịn được nữa: “La Lợi, mày thay đổi nhiều quá.”
“Đó là vì tao có tư cách để thay đổi.”
“Mày...”
“Chọn đồ ăn trước đi, giới thiệu cho mày ở đây có bánh kem quả việt quất, cho dù bây giờ mày đang giảm béo, cũng có thể ăn được.”
Nói thật là, bây giờ tôi rất muốn lấy thực đơn đánh vào mặt cô ấy, nhưng tôi nhìn thấy người phục vụ đứng bên cạnh, rốt cuộc tôi cũng nhịn được: “Tùy thôi, chỉ cần mày trả tiền là được.”
Cái sự trơ lì của tôi, La Lợi hình như chưa nghe thấy gì, cô chọn một ấm trà hoa, hai phần bánh kem, sau đó là