Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.

ải anh chê cái người bạn trai của La Lợi không tốt, mà là, chúng ta có phải nên làm cho rõ ràng không?”.
“Làm rõ bằng cách nào? Gọi La Lợi ra hỏi hả?”.
“Chỉ có một mình La Lợi e rằng không được, chúng ta cần phải gặp người bạn trai đó của cô ấy. Nếu như người bạn trai đó thật sự chẳng có vấn đề gì, anh ấy nhất định sẽ đồng ý gặp mặt chúng ta.”
“Chỉ vậy thôi mà anh chứng minh được điều gì hay sao?”.
“Không phải như thế, gặp mặt nhau thì phải nói chuyện chứ, từ cách nói chuyện của một người chúng ta có thể biết được rất nhiều thứ.”
Mặc dù bình thường tôi hay chê bai châm chọc anh Hai, nhưng mà tôi biết, nói về kinh nghiệm sống, có thể anh là người có nhiều kinh nghiệm nhất trong chúng tôi, xét cho cùng cũng do môi trường ở nơi làm việc cả.
Nghe nói chúng tôi muốn gặp bạn trai của cô, La Lợi chần chừ một lúc, có điều tôi đã được anh Hai nhắc nhở, cần phải vô cùng kiên trì, đồng thời nói bên đó có thể chọn thời gian, lúc này La Lợi mới thở phào: “Thế để tao hỏi anh ấy đã, ngày mai tao báo lại cho mày.”
Cuối cùng xác định ngày gặp vào một buổi chiều của hai ngày sau, địa điểm vẫn lại là ở Tử Kinh, khi bước vào cửa chính đó, tôi không khỏi âm thầm cảm thán thế sự vô thường, trước đây luôn cảm thấy nơi này xa xôi như đám mây ở tận chân trời, trừ khi trúng số độc đắc thì tuyệt đối không bước chân vào nổi nơi này, không ngờ đã được vào đây đến những hai lần.
Vẫn là quán cà phê đó, người rất ít, cho nên vừa bước vào đã nhìn thấy ngay La Lợi, một mình cô ấy ngồi ở vị trí gần cửa sổ.
“Anh ấy có chút việc, sẽ đến trễ.” La Lợi hững hờ nói, “Các cậu xem thử đi, muốn >
Nói rồi cô ấy gọi người phục vụ đến, anh Hai đưa thực đơn cho tôi, tôi cứ giở tới giở lui mãi. Thời gian gần đây, tôi giảm béo rất có hiệu quả, đang ở trong giai đoạn tinh thần phơi phới, có sự khích lệ rất lớn, đối với việc ăn gì thật sự là chẳng có hứng thú mấy. Hơn nữa La Lợi bây giờ, cũng thật sự làm tôi hơi lo lắng. Mặc dù anh Hai dặn để anh ấy nói chuyện, nhưng có một vài việc anh đâu có tiện mà nói với La Lợi.
“Không sao đâu, Phiêu Phiêu, mày đừng nhìn giá nữa, chọn đại cái gì đi, cho dù có chọn hết, tao cũng mời nổi mà.”
La Lợi cười nói, trái tim tôi như bị ai đấm một phát. Thực ra những lời nói như vậy, trước đây chúng tôi thường xuyên nói, chị đây có tiền, chị đây bao mày. Người nói trêu chọc, người nghe cười ha hả, chẳng ai để bụng, nhưng giây phút này tôi lại cảm thấy không được thoải mái.
“Thật thế hả?”, tôi giả bộ làm ra vẻ kinh ngạc, “Việc này tao có thể làm thật đấy nhé.”
La Lợi chỉ cười hờ hững.
“Thế thì mỗi món cho một đĩa đi.”
Phục vụ kinh ngạc nhìn tôi, tôi học kiểu cách của La Lợi: “Em không nghe cô gái ngồi đối diện nói mời ăn toàn bộ cũng không sao ư, sao thế, em nghĩ rằng chị ấy đùa với em sao?”.
“Phiêu Phiêu, em đừng quậy nữa.”
Anh Hai nhíu mày, tôi cũng không muốn làm quá, đang định nói lại, La Lợi đã nói trước: “Không sao đâu, cứ cho lên hết đi.”
“La Lợi!”.
“Thật sự không sao mà, Phiêu Phiêu muốn ăn thì cứ để cho nó ăn, ăn không hết có thể bỏ hộp mang về.”
“Hai đứa này...”
“Anh Hai...” Tôi kéo dài giọng ra, lắc cánh tay anh Hai, “Người ta thật sự thật sự thật sự muốn nếm thử hết một lần các loại bánh ngọt ở trong Tử Kinh mà, người ta chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi này thôi, anh không để người ta được thỏa lòng mong ước hay sao, với lại có bắt anh trả tiền đâu, phải không n>
Anh Hai ôm lấy ngực run lên cầm cập, tôi lại nhìn sang La Lợi: “La tiểu thư, vô cùng vô cùng vô cùng cảm ơn tiểu thư!”.
Khóe miệng La Lợi giật giật, anh Hai đẩy ghế về sát cửa sổ: “Hoàng Phiêu Phiêu, sau này đừng nói là em quen anh đấy!”.
Tôi cứ tiếp tục kéo lấy cánh tay anh, chợt nhìn thấy ánh mắt của La Lợi khang khác, theo phản xạ quay đầu lại, sau đó, liền nhìn thấy một anh chàng ăn vận rất nghiêm chỉnh.






Làm thế nào để hình dung chàng trai này nhỉ?
Đẹp trai? Vô cùng đẹp trai?
Không phải, mặc dù mắt của anh ta rất đẹp, ngũ quan cũng cơ bản là chẳng có khiếm khuyết gì cả, nhưng mà cũng chỉ có thể nói là cũng được. Nhưng khi anh ta chậm rãi bước qua đây, cứ thế tự nhiên bộc lộ ra một phong cách riêng, một kiểu khí phách lớn mạnh hơn Lý Vĩ Trạch nhiều, “Đây chắc là bạn trai của La Lợi.”
Mặc dù chưa có bất kỳ sự giới thiệu nào, nhưng mà tôi đã biết là như thế. Quả nhiên, anh ta đi thẳng đến trước bàn của chúng tôi, gật đầu cười cười với La Lợi, sau đó nhìn qua chúng tôi: “Ngại quá, tôi đến trễ.”
Một bộ vest màu xanh đen, áo sơ mi màu trắng, phối hợp với chiếc váy hoa nhỏ li ti của La Lợi đang mặc bây giờ đây, thực sự giống như đang diễn một vở kịch về thần tượng. Mẹ kiếp, nó lại còn đóng vai con nhà giàu thật nữa chứ!
La Lợi nhíu mày, Joseph nói: “Đừng gọi kiểu khách sáo như thế, trực tiếp gọi tên tôi là được rồi. Phiêu Phiêu, em nghĩ cái gì, cứ việc hỏi đi.”
“Anh định lúc nào mới kết hôn với La Lợi?”.
“Phiêu Phiêu!”.
Đôi lông mày của La Lợi nhíu lại càng chặt hơn, còn đá tôi một c dưới bàn, tôi là