Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

c, lại không chịu đếm tổng cộng có bao nhiêu thì đã vắt áo lên đầu giường. Có lần con canh lúc ông không chú ý, lấy cắp mấy đồng mua kẹo ăn.”
“Chiếc vòng cẩm thạch mà chú sáu mang về cho bà nội từ Vân Nam, thật ra là do con làm vỡ. Nhưng lúc ấy con thật sự rất sợ, nên đã để nó về trong hộp, khi ông mang nó cho bà thì nó đã bị gãy làm đôi, con còn hại ông bị bà trách mắng.”
“Ông đi họp phu huynh cho con, cô giáo nói thành tích học tập của con không tốt, ông về nhà nói lại y như vậy cho mẹ nghe. Khi ông đi rồi, mẹ đã đánh con một trận. Lúc ấy con vừa khóc, trong lòng vừa oán trách ông không phải là ông nội của con.”
“Ông từng nói với con ông phải sống đến một trăm tuổi, để nhìn ba đứa cháu của mình kết hôn sinh con. Bây giờ anh và chị đều đã kết hôn rồi, ông cũng nhìn thấy Mộ Thừa Hòa rồi, anh ấy rất tốt, thật sự rất tốt.”
….
Không biết tôi đã nói như thế trong bao lâu, mãi đến khi hai cô y tá đẩy cửa vào ghi chép số liệu gì đó mới cắt ngang tôi. Sau đó, cô y tá lại truyền nước biển cho ông. Tôi nhường chỗ lại cho họ, một mình đi ra ngoài.
Đã đến giờ ăn tối, những căn phòng khác đều thơm mùi thức ăn.
Đúng lúc vợ chồng anh họ tôi đi tới, trông thấy tôi liền nói: “Em đi ăn cơm đi, anh sẽ trông chừng ông, có chuyện gì sẽ gọi điện cho em.”
Chúng tôi đều hiểu, cái được gọi là “có chuyện” là chuyện gì.
Mộ Thừa Hòa không có trên hành lang, tôi đi một vòng tìm khắp nơi, cuối cùng mới thấy anh ấy bên cửa cầu thang. Anh ấy ngồi dưới đất, ngay khúc quanh của hai tầng lầu, tay cầm điếu thuốc, đang ngơ ngác nhìn những hạt mưa thu bên ngoài.
Tôi bước tới đó, ngồi xuống cạnh anh ấy, với cùng một tư thế.
“Em thấy đói không?” Mộ Thừa Hòa dập tắt thuốc và hỏi tôi.
“Ừm. Đói.”
“Bên đó có người rồi à?”
“Ừm.”
“Vậy chúng ta đi ăn cơm trước đã, sau đó anh về nhà lấy áo cho em, ở đây ban đêm rất lạnh.”
(3)
Vừa bước xuống lầu thì anh họ đã gọi điện tới, thế là chúng tôi lại chạy trở lên, trong phòng đầy những người khoác áo bào màu trắng.
Anh họ trông thấy tôi vội giải thích: “Lúc nãy tim của ông bị suy kiệt đột xuất, bác sĩ đang cấp cứu.”
Lát sau, tôi thấy họ lắc đầu một cách bất lực. Bác sĩ bảo y tá xem đồng hồ, sau đó nói với cô ấy: “Thời gian tử vong, 19 giờ 31 phút ngày 1 tháng 10.”
Sau đó, mọi thiết bị đều được rút điện ra.
Tôi chen vào trong ấy, nắm lấy tay ông, vẫn còn hơi ấm, vẫn còn mềm, mọi thứ đều như không thực.
Rốt cuộc thì sự cố chấp của tôi cũng đã không giữ được ông.
Bà nội đến bệnh viện, nhìn thấy ông bị vải trắng che đầu lại, bà cũng không cầm được nước mắt.
Cuối cùng, chỉ có tôi dìu bà ra ngồi trên dãy ghế ngoài hành lang. Mộ Thừa Hòa cùng với mọi người liên hệ thong báo đến người quen và thu xếp hậu sự cho ông. Bà nội khóc được một lúc thì không tiếp tục nữa, chỉ không ngừng kể đi kể lại với tôi những chuyện của ba và của ông.
Bà không ăn cơm, tôi sợ bà đói, bèn hỏi bà muốn ăn gì.
Nội nói: “Con gọt cho nội trái lê đi.”
Đợi tôi mua lê trở về, nội lại đòi ăn táo. Tôi lại chạy đi mua táo.
Đến khi đã cầm táo và lê trên tay, nội mới lầm bầm một câu: “Ông à, chúng ta ăn quả không phân lê.”
Ăn quả không phân lê. Đây là câu nói địa phương mà trước đây ông thường nhắc đến, ý muốn nói táo và lê là phải ăn chung với nhau, không được tách rời, như vậy thì cả nhà mới có thể mãi mãi đoàn viên.
Lòng tôi bất giác chùn xuống.
Tôi đi mượn dao trái cây, rửa sạch táo lê xong, tôi bắt đầu gọt. Gọt vỏ xong đưa cho bà, bà lại không ăn, chỉ cầm trên tay ngồi nhìn lặng lẽ. Tôi tiếp tục gọt lê, được một nửa thì bà bất chợt bóp chặt tay tôi, nói một cách kích động: “Không được chia! Không được tách ra!”
Tôi bị trượt tay, con dao lập tức cắt vào. Ban đầu chỉ hơi tê, một lúc sau mới bắt đầu có máu. Tôi vội trấn an bà, sau đó đặt giỏ trái cây xuống chạy vào phòng vệ sinh.
Lưỡi dao rất sắc, tuy vết thương chỉ có nửa tấc, nhưng vết cắt rất sâu, máu không ngừng chảy ra cùng với nước trong ống vòi, tôi rửa tay sạch sẽ, sau đó lấy khăn giấy quấn đại lên đó rồi đi trở ra.
Sau khi trở về chỗ ngồi, tôi mới phát hiện trên quả lê ấy cũng bị dính máu, bèn vứt nó đi, lấy từ trong giỏ ra một quả khác tiếp tục ngồi gọt. Trước đây nội từng mắng trái tim tôi thật sắt đá, không chỉ lạnh, mà còn cứng. Tôi không khóc.
Vết cắt ngay lòng bàn tay, vì thế cứ cầm lấy vật gì, dù chỉ rất nhẹ cũng đủ làm nó nứt ra, và máu lại chảy. Tôi cũng không để tâm, thấm ướt giấy thì thay giấy khác. Tôi thầm nghĩ, một người đối xử lạnh nhạt ngay cả với chính bản thân mình, thì còn có thể nhiệt tình với ai?
Ban đêm, Mộ Thừa Hòa đưa tôi về nhà nghỉ ngơi. Nhìn thấy tay tôi quấn khăn giấy, anh ấy hỏi tôi bị sao, tôi không trả lời, chỉ tắt đèn rồi đi ngủ. Anh ấy ngồi trong phòng của mình, mở đèn giường dựa vào gối để đọc sách. Chúng tôi đều không đóng cửa phòng, vì thế tôi có thể nhìn thấy ánh đèn màu vàng cam hắt ra từ phòng anh ấy.
Không biết trải qua bao lâu, chợt vọng đến tiếng bước chân khẽ khàng của Mộ Thừa Hòa. Sau đó, tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng của tôi, dư