Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
trẻ khác, hễ khóc là sẽ được những gì mình muốn. Dần dần, tôi không thích khóc nữa, vì vậy, tôi chưa bao giờ xem nước mắt là vũ khí hay là gì đó quý giá. Nhưng, với Mộ Thừa Hòa, nó hoàn toàn khác biệt.
Anh ấy ôm lấy tôi, ôm rất chặt, giống như nước mắt của tôi chính là điểm yếu chí mạng trong đời anh vậy.
Tiếng chít chít của côn trùng từ đâu đó vọng đến, anh ấy gọi nhỏ như dò thám: “Tiết Đồng?”
“Chuyện gì?” Tôi hỏi nhỏ.
“Anh chưa cõng em bao giờ. Cho anh cõng em một lần, được không?” Anh ấy cũng hỏi nhỏ.
Tôi do dự một lúc, cuối cùng gật đầu, lau đi nước mắt trên mặt.
Khi mới bắt đầu, toàn thân tôi đều cứng đơ, thậm chí tôi không dám thở mạnh, chỉ sợ làm anh ấy mệt. Lát sau, tôi phát hiện sự lo lắng này của mình là dư thừa, Mộ Thừa Hòa mạnh mẽ hơn tôi tưởng rất nhiều. Thế là, tôi từ từ nằm lên lưng anh ấy, hai tay vòng qua cổ của anh, đầu khẽ kề vào vai anh.
“Em còn đau không?”
“Đau.” Thật ra thì đã không mấy đau nữa rồi, nhưng con ác ma trong lòng tôi bắt tôi phải trả lời như thế. Có lẽ đúng thật như Mộ Thừa Hòa nói, nhìn thấy anh ấy khẩn trương vì tôi, tôi sẽ thấy mãn nguyện.
Con đường trải đá này tuy cũng rộng những hai ba mét, nhưng khập khiễng và khó đi vô cùng, lại không có đèn, chỉ có thể cậy vào ánh trăng và đèn đường hắt vào từ con phố bên ngoài, vì thế anh ấy đi rất chậm.
“Anh cố gắng đi vào chính giữa nha, nhìn thấy cái gì đen đen cũng đừng giẫm vào, nói không chừng là rắn đấy.”
“Ừm.” Anh ấy đáp.
“Anh lớn lên ở trung tâm thành phố phải không, chưa từng đi đường núi?”
“Có đi chứ, nhưng không nhiều, hơn nữa đều do ba anh cõng.”
Nhắc đến ba của anh ấy, tôi không kìm được lòng, áp mặt vào cổ anh.
“Ba của anh chắc chắn là một người cha rất giỏi giang.”
Mộ Thừa Hòa trầm lặng một lúc mới nói: “Không phải. Có lẽ ông ấy là một người giỏi giang, nhưng không hẳn là một người cha tốt.”
“Tại sao?”
“Một người cha tốt sẽ không như ông ấy, bỏ lại con của mình……”
Tôi không lên tiếng.
Đi được vài bước anh ấy mới lại nói: “Nhưng cũng không thể trách ông ấy, đều là lỗi của anh.”
Chúng tôi đã qua nửa đoạn đường, anh ấy quay đầu lại hỏi: “Em còn đau không?”
Lần này tôi không dám làm càn nữa, thành thật trả lời: “Hết đau rồi.”
Nghe thấy thế, hình như anh ấy an tâm hơn, thở phù nhẹ nhõm, song cũng không có ý định thả tôi xuống, chỉ tiếp tục đi.
Tôi nói: “À phải, em đã nghĩ ra mình muốn làm gì rồi. Năm sau em sẽ đi thi chương trình nghiên cứu sinh của học viện phiên dịch, hình như sẽ bắt đầu ghi danh từ tháng sau. Tóm lại, em sẽ vừa làm việc bên này, vừa ôn tập để đi thi, không phí thời gian, lại còn có thể kiếm tiền. Lúc trước em cứ ước được dịch cabin, cho dù không thành công, nhưng chí ít em đã từng nỗ lực, sau này cũng không hối hận.”
“Có chí thì nên.” Anh ấy cười.
“Ngoại ngữ hai em chọn tiếng Nga đấy. Anh phải ôn tập cho em.”
“Được thôi.” Lại cười.
Chỉ một đoạn đường ngắn, tôi nằm trên lưng anh ấy, cảm nhận được hơi ấm và hơi thở từ một con người khác, tôi chợt cảm thấy, dường như giữa hai chúng tôi đã có một sợi dây liên kết cả đời.
Lâu nay tôi không biết phải gọi anh ấy như thế nào, lúc trước gọi thầy, sau này thì lướt luôn cách gọi, lần đó nhất thời tức giận thì gọi luôn cả tên lẫn họ anh ấy. Những người xung quanh, có người gọi anh ấy Tiểu Mộ, có người gọi Thừa Hòa, anh ấy bảo ba gọi anh ấy là Tiểu Hòa.
Còn Mộ Thừa Hòa, từ đầu đến cuối cũng đều gọi thẳng tên tôi, hai chữ: Tiết Đồng.
Có lẽ vì khi ở nhà ba mẹ rất ít dùng tên thân mật chăng, cho nên tôi luôn cảm thấy tên trong nhà nghe ngồ ngộ. Nhưng, ngay trong giây phút này đây, giữa cảnh đêm và gió mát, tôi đột nhiên rất muốn gọi tên anh ấy.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng tôi dịu dàng thỏ thẻ một tiếng: “Thừa Hòa.”
Bước chân của anh ấy hình như có hơi khựng lại, rồi hơi nghiêng mặt: “Hmm?”
“Thừa Hòa.” Tôi lại gọi.
Lần này anh ấy không đáp lại nữa, nhưng nụ cười hiện rõ trên mặt.
(2)
Kế hoạch ban đầu của chúng tôi là sẽ đi câu cá vào Lễ Quốc Khánh, chẳng ngờ trời lại mưa. Mưa rơi rớt từ đêm hôm qua đến sáng hôm nay, tí tách tí tách, không khí cũng man mác hơi lạnh của mùa thu. Tôi rất thích ngồi ở nhà với Mộ Thừa Hòa trong thời tiết thế này. Anh ấy làm việc trong phòng khách, tôi bận bịu qua lại song cũng không làm phiền anh ấy, có lúc tôi sẽ tự đọc đề thi, có khi lại quét lau nhà cửa, thỉnh thoảng cũng rót nước cho anh ấy. Dẫu cho không nói một lời nào, tâm trạng cũng tươi đẹp vô cùng.
Tiếc rằng, một cú điện thoại đã phá vỡ sự yên tĩnh này.
Bác gái ở bên kia đầu dây nói: “Tiết Đồng, đến đây đi, ông nội của con….. sắp không được rồi.”
Mặt tôi tức thì trắng bệch.
Mộ Thừa Hòa bước tới hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Anh ấy chở tôi đến bệnh viện. Mưa rơi xối xả, càng ngày càng nặng hạt, tôi mơ màng nhìn hai cần gạt nước ở trước mặt đưa đi đưa lại…. Phía trước là cụm đèn giao thông, anh ấy nhìn tôi, nhưng rồi cũng chỉ im lặng.
Khi đến phòng của ông, chúng tôi chỉ trông thấy bác gái và bà nội đang ngồi trước giường bệnh. Ông nội đang nằm trên giườn