Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

hán giả, ngồi luôn xuống đất.
Cũng may, đây là sân bóng rổ, ghế ngồi khán giả được thiết kế cao hơn sân khấu, nếu không thì với chiều cao của tôi, thật chẳng dám mơ đến việc được ngồi, dù có nhón chân lên cũng chưa chắc đã nhìn thấy phía trước.
Mở đầu là tiết mục đơn ca của khoa Pháp.
Tiếp theo là điệu nhảy nóng bỏng của sinh viên năm 2 khoa Anh.
Đèn trong sân hơi tối, tôi đảo mắt nhìn quanh, một số đã từng gặp, một số chưa từng nhìn thấy, nhưng đa phần tôi đều quên cả rồi. Mẹ thường nói với tôi: doanh trại cố định, lính thì vô định. Tôi chỉ mới mấy tháng không đến khu Tây thôi, mà đã xa lạ với những người ở đây đến vậy.
Không biết Triệu Hiểu Đường đến chưa nhỉ.
Tôi lấy điện thoại ra nhắn cho nó, không bao lâu nó đã trả lời.
“Mình tới rồi. Cậu ở đâu? Mình giành chỗ rồi nè.”
“Mình ở phía sau.” Tôi lại nhắn.
Sau đó, tôi trông thấy ở phía trước, bên trái, có người đứng dậy quay đầu nhìn. Đó là Triệu Hiểu Đường, nó đã tìm thấy tôi. Vóc dáng của Triệu Hiểu Đường thu hút rất nhiều ánh nhìn của nam sinh.
Triệu Hiểu Đường là một người đẹp đến lạ thường, vốn dĩ còn có nhiều người theo đuổi nó hơn thế nữa, nhưng tính tình quái gỡ không hợp với ngôi trường này của nó đã dọa mất những nam sinh đồng trang lứa này.
Khi chen lên được đến bên Triệu Hiểu Đường, đầu tôi cũng đã nhễ nhại mồ hôi.
“Bạch Lâm tìm thấy cậu chưa?” Nó hỏi.
“Tìm được rồi.”
Tôi sợ nó hỏi nữa, nên cố tình chuyển đề tài: “Cậu có tờ giới thiệu chương trình không? Tiết mục của tụi mình nằm ở thứ mấy?”
“Cậu tự xem đi.” Nó đưa luôn tờ giấy cho tôi.
Lúc này, tiết mục ảo thuật của hai nam sinh bên khoa Nga đã làm sôi sục không khí của cả hiện trường, tiếng vỗ tay vang mãi không thôi. Một trong hai nam sinh đó cầm micro lên, cười một cái rất nghịch ngợm, rồi nói: “Hôm nay mình có hai nhiệm vụ, một là biểu diễn ảo thuật, mình đã hoàn thành rồi. Và hai là nhận được lời ủy thác của MC, mình xin giới thiệu cho tiết mục tiếp theo, sư muội của mình sẽ đọc bài thơ “Яваслюбил”. Hiển nhiên là các bạn cũng biết….. vì sao cậu ấy phải bắt mình giới thiệu rồi đó.”
Nam sinh ấy ra hiệu về phía anh chàng MC đang đứng ở một góc. Sau đó mọi người đều bật cười, rất hiển nhiên, họ dùng tiếng Nga để làm tiêu đề, điều này quả thật là làm khó hot boy của chúng ta.
Nam sinh nói: “Được rồi, không cười nữa, hãy để chúng ta cùng dùng một tâm trạng khác thưởng thức bài thơ này. Tác giả của nó là Александр Сергеевич Пушкин.”
Sau đó, toàn cảnh chợt tối lại.
Dưới nhạc nền du dương, tôi đã nghe thấy bài thơ đó.
“Яваслюбил:
любовьеще,бытьможет,
Вдушемоейугасланесовсем;
Нопустьонавасбольшенетревожит;
Янехочупечалитьвасничем.
Яваслюбилбезмолвно,безнадежно,
Торобостью,торевностьютомим;
Яваслюбилтакискренно,такнежно,
Какдайвамбоглюбимойбытьдругим
Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
(Thúy Toàn dịch)
Cô gái đọc xong chữ cuối cùng của lời dịch, bàn tay cầm micro từ từ hạ xuống, đứng yên lặng rất lâu. Phát âm của cô ấy, có hơi khác với Mộ Thừa Hòa, nhàn nhạt, nhè nhẹ, nhưng cũng rất xúc tích. Cô gái mặc chiếc váy màu trắng, đứng dưới ánh đèn duy nhất trên sân khấu, đôi mắt to nhìn xuống khán đài, sáng đến trông như một phù thủy, là một phù thủy cô đơn giữa đêm hội náo nhiệt.
Sau đó, tràn pháo tay đã phá vỡ tất cả.
Tôi nghe thấy bên cạnh có người nói: “Chán nhất là kiểu đọc thơ thế này, nếu không có đoạn dịch lại sang tiếng Hoa ở phía sau, thì đoạn đầu hoàn toàn là như vịt nghe sấm.”
Một người khác nói: “Tao thấy cũng được mà, nhìn kìa, nhỏ đó trông cũng được lắm.”
Sau đó, những người khác cùng phá lên cười.
Triệu Hiểu Đường quay qua nhìn tôi khi vỗ tay, nó nói một cách kinh ngạc: “Tiết Đồng, cậu sao vậy?”
“Hả?” Tôi hồi thần, bàn tay lau qua gò má, mới phát hiện mình đã bất giác đẫm lệ từ lúc nào.
Sau đó, tôi không biết những tiết mục tiếp theo là gì nữa, tôi chỉ nhớ Bạch Lâm đã ôm chặt tôi, nói rất lớn tiếng: “Khóc gì chứ, có gì hay ho đâu. Cậu phải kiên cường lên!”
“Thứ sáu, ngày 21 tháng 10. Trời nhiều mây
“Em đã từng lẳng lặng mà yêu anh, không một chút hy vọng. Em đã từng yêu anh, chân thành đến thế, dịu dàng đến thế.” Không hiểu tại sao, nghe đến đây lại tự nhiên khóc.”
(2)
Thành phố A vào tháng 11 rất hay trời mưa.
Tôi cầm theo sách ra khỏi phòng, đi được vài bước, phát hiện mưa to hơn tôi tưởng, bèn vội vàng chạy bộ đến gốc cây to bên ngoài viện nữ sinh để trú mua. Chính ngay trong lúc tôi đắn đo xem mình có nên trở về phòng hay không, một cây dù đã che ở trên đầu tôi.
Tôi quay lại, nhìn thấy Lưu Khải.
“Tình cờ thật.” Tôi nói
“Ừm, mình vừa lúc đi ngang đây.”
Tôi cười cười với Lưu Khải.
“Mình đến thư viện tự học.”
“Mình cũng vậy.” Cậu ấy giơ giơ quyển sách trong tay.
“Cậu đọc sách A