Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

ng.
“Nhìn gì vậy?” Tống Kỳ Kỳ thụng vào người tôi.
“Tụi mình gắn thêm một cái chốt cửa là được chứ đâu.” Tôi nói
“Phải ha!” Tống Kỳ Kỳ nói.
“Nhưng tìm ai gắn đây?” Bạch Lâm hỏi.
Tôi cắn một miếng táo, nhìn tiểu thư Bạch Lâm vừa mới đặt ra câu hỏi. Triệu Hiểu Đường và Tống Kỳ Kỳ cũng đồng loạt nhìn cô.
“Mấy cậu nhìn mình làm gì chứ?” Bạch Lâm vén tóc rũ trên trán vào mang tai.
“Cậu nói xem?” Tống Kỳ Kỳ cười.
“Cuối tuần khi sư huynh của cậu đến thăm, bảo anh ấy mang theo đinh và chốt.” Tôi nói
Bốn người chúng tôi đều chưa có bạn trai, không phải vì tỏ vẻ thanh cao, mà vì người có thể tìm được trong ngành ngoại ngữ thật sự không nhiều, nam sinh trong khoa khác thì cơ hội lại quá nhỏ. Chỉ có Bạch Lâm là có một sư huynh khá thân. Thật ra, nếu phải nói khá thân, thì chi bằng nói sư huynh ấy có ý với Bạch Lâm. Vị sư huynh này họ Lý, Bạch Lâm quen biết khi tham gia vào hội ghita, sư huynh học khoa Vật Lý. Lý sư huynh là sinh viên năm 4, đã về trụ sở chính, nhưng anh theo đuổi Bạch Lâm thì vẫn siêng năng như ngày nào, cứ đến cuối tuần là lại xách theo trái cây đến báo cáo ở trước lầu ký túc xá nữ sinh. Và vì thế nhiệm vụ này đành giao cho Bạch Lâm thôi.
Trong điện thoại, Lý sư huynh hỏi: “Tụi em muốn gắn chốt để làm gì?”
“Kệ tui.” Bạch Lâm nóng.
Triệu Hiểu Đường đứng nghe lén ở bên cạnh ho khèm, “Tiểu Bạch, chú ý thái độ của cậu.”
Bạch Lâm nuốt lửa trở vô, thay đổi ngữ khí, trở nên nũng nịu: “Tụi em cứ có cảm giác ổ khóa trong phòng không an toàn, buổi tối không thể ngủ yên giấc, ghê lắm, nên nghĩ gắn thêm một cái chốt sẽ tốt hơn.” Tôi giơ ngón cái lên chìa tới trước mặt Bạch Lâm. Con nhỏ này, có tiền đồ.
“Được, không thành vấn đề, giao cho anh.” Lý sư huynh lập tức nhận lời.
Sáng ngày thứ bảy, Lý sư huynh quả nhiên có mặt đúng giờ trước lầu ký túc xá nữ sinh, nhưng bà thím canh cửa sống chết cũng không cho anh vào. Dùng quan điểm của tôi để khái quát thì chính là: cho dù có một con ruồi muốn bay vào viện nữ sinh, thì nó cũng nhất thiết phải là con ruồi cái.
Bạch Lâm kéo Lý sư huynh tới trước mặt bà thím, nói rất thành khẩn: “Dì à, đây là anh của cháu, đến để giúp cháu mang đồ về nhà ấy.”
“Người xách hành lý lần trước đã là anh hai rồi, lần này lại là anh?” Chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, vậy mà thím còn nhớ sao.
Tôi giành nói: “Đây là anh họ, lần trước là anh ruột, anh ruột.”
Người quản lý bán tin bán nghi, bà nhìn nhìn Bạch Lâm, rồi lại nhìn nhìn Lý sư huynh ốm như cây tre, “Dáng vóc khá giống đó, nhưng mặt không giống.”
Bạch Lâm nhón chân lên, cố gắng để mặt của mình và mặt của Lý sư huynh gần nhau, “Chỗ nào không giống đâu ạ, dì xem đi thật sự là rất giống!”
Tôi gật đầu phụ họa theo: “Phải đó, dì ơi, dì xem nè giống lắm chứ, hai anh em đều có một cái mũi hai con mắt.”
Bạch Lâm: “…….”
Cuối cùng rồi Lý sư huynh cũng không thể trà trộn vào, thất bại trở về.
Khu nữ sinh và khu tân sinh ở bên kia hồ không giống nhau, bên này chưa từng thay đổi đường dây điện, lại không có gắn đồng hồ điện trong từng phòng, do đó cứ đến 11 giờ mỗi ngày, sáu tầng lầu trong ký túc xá sẽ ngắt điện, tắt đèn. Nhưng, ngày cuối tuần, thì 10 giờ rưỡi cũng có nghĩa là sinh hoạt đêm chỉ mới bắt đầu. Triệu Hiểu Đường ngồi ngoài lang cang giặt quần áo trong hoàn cảnh tối thui, tôi và Bạch Lâm nghe FM, Tống Kỳ Kỳ bật đèn pin viết nhật ký. Và nữ sinh ở lầu đối diện, hình như đang thắp đèn cầy ngồi đánh bài.
Đột nhiên một ánh đèn từ bên ngoài rọi vào, bên dưới có tiếng nam sinh vọng lên: “Bạn này, mau tắt đèn, chúng tôi trừ điểm đấy.” Những tên đeo vải đỏ trên tay áo đi tuần tra vào buổi tối có thể nói là những động vật giống đực duy nhất có thể vào viện nữ sinh rồi. Nhớ lại Lý sư huynh bị ngăn cản sáng nay, bốn chúng tôi bất giác tức tối.
“Thật là muốn đổ nước xuống dưới.” Tôi nói.
“Còn phải là nước rửa chân.” Bạch Lâm bổ sung.
“Phòng số 2 lầu 4, mau thổi tắt đèn cầy, nếu không ngày mai sẽ báo lên khoa.” Đèn pin của đội kiểm tra kỷ luật lại rọi lên căn phòng đang đánh bài. Ngờ đâu đối phương không những không tắt đèn, trái lại còn ló đầu ra, mắng nhiếc dữ dằn: “Tối khuya kiểu này cầm đèn pin rọi rọi gì chứ!”
“Bảo mấy người tắt đèn!” Nam sinh nói.
“Tao có tắt đèn hay không có cần mày lo sao? Chỗ này là viện nữ sinh, vậy mà mấy tên đàn ông tụi bây cũng dám vác mặt vào!”
Rất nhiều người đã nghe thấy động tĩnh, đồng loạt ló đầu ra xem kịch như bốn chúng tôi.
“Chúng tôi là đội kiểm tra kỷ luật.” Nam sinh bắt đầu yếu thế hơn.
“Kiểm tra giống gì, đêm khuya thế này cầm đèn pin rọi vào phòng con gái người ta, kiểm gì mà kiểm! Nếu còn nói nữa, tụi này cùng kêu vô lễ!”
Mọi người phá lên cười, nói sao cũng gọi là xả được một hơi rồi.
Tôi lau lau nước mắt, dùng thái độ nghiêm túc để tổng kết: “Quả nhiên, thế giới này không có hung hãn nhất, chỉ có càng hung hãn.”
Bạch Lâm ôm bụng cười nói: “Đúng đúng đúng!”
Tống Kỳ Kỳ hỏi: “Bên kia là khoa nào vậy?”
“Khoa Trung thì phải.”
“Nữ sinh khoa tiếng Trung, quả nhiên không nên đụng.”
(7)
Sự xuất