Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.

hiện đột ngột của Mộ Thừa Hòa, làm cho số lượng đến dự lớp tiếng Nga đang ngày càng tiêu điều bất chợt cao lên lại, thậm chí có thể nói là tăng vọt liên tục. Lần này đợi đến khi hắn yêu cầu đọc từ vựng, qua la la biết bao cánh tay trắng nõn giơ lên chỉ để xin được trả lời.
Hắn cười điềm đạm: “Lần trước trò lớp trưởng môn không biết đọc, tôi xem như là vi phạm lần đầu nên đã tha cho. Lần này nếu như ai còn không biết đọc, tuyệt đối không tha, một chữ chép phạt 20 lần.” Lời vừa dứt, rừng tay lại lập tức biến mất.
“Hết rồi?” Mộ Thừa Hòa đảo mắt nhìn hết lớp, bờ môi mỏng khẽ mở, nói với giọng hơi tiếc: “Vậy thì… vẫn là mời trò lớp trưởng môn vậy.”
Tôi hừng hực đứng lên, phẫn nộ vô cùng, hai tay nắm thành quyền. Bạch Lâm vội vàng kéo tôi lại, “Tiểu Đồng, đang trong giờ học đó. Đừng nóng nảy.”
Tôi nén cái dục vọng muốn vồ tới bóp cổ hắn trở lại, hít sâu một hơi, đáp: “Em chủ động xin chép phạt 20 lần, tuần sau em sẽ nộp cho thầy.” Tôi nhịn!
Hắn nhướn mày lên, “Vẫn chưa biết bật?”
“Không biết.” Tôi trả lời cứng đơ.
“Thế đành làm vậy thôi,” Hắn thở dài, “Vốn dĩ tôi không thích người Trung Quốc đặt tên nước ngoài, nhưng nhiều lúc nó cũng có ích lắm, tôi đặt cho em một cái tên tiếng Nga mang âm bật hơi, sau này gặp ai thì em cứ đọc một lần.”
Tôi khinh khỉnh, không trả lời.
Mộ Thừa Hòa suy nghĩ một lúc, “Tuy tướng mạo của trò Tiết Đồng không nổi bật trong khoa ngoại ngữ, nhưng nếu mang đi so với khoa Vật Lý thì cũng có thể xem là một đóa hoa, vậy thì tên Роза vậy.”
Hắn cười nhẹ bổ sung thêm: “Nhưng em phải năng tập âm bật hơi đấy, nếu không thì hoa hồng sẽ biến thành cành liễu.”
[Tips tiếng Nga của Mộc Đầu: Роза có nghĩa là bông hồng, trong đó có âm bật hơi [p'>, Mộ Thừa Hòa đặt cho Tiết Đồng cái tên này là để cô phải đối mặt với vấn đề nan giải mỗi ngày, nếu như cô không bật âm ra được, thì chữ Роза sẽ biến thành лоза, và лоза thì có nghĩa là cành liễu mảnh.'>
Đồng hương Tiểu Bạch đang ngồi ở bàn sau lại kéo tay tôi lần nữa, nói như là muốn khóc vậy: “Bạn à, số bạn tốt thật. Lần trước Thừa Hòa đã phụ đạo riêng cho bạn rồi, lần này còn đích thân ban tên, sớm biết như thế thì có phạt tôi chép 200 lần tôi cũng giơ tay.” Nữ sinh ngồi bên cạnh cũng lũ lượt tự ra quyết tâm, lần sau cho dù có lên núi đao xuống chảo dầu cũng tuyệt đối không rút lui.
Bắt đầu từ đó, khoa ngoại ngữ lưu truyền một câu danh ngôn đại học A, chỉ cần muốn hình dung một người hơi thiếu xinh đẹp, ta có thể nói: Người này trông như hoa hồng vậy.
Thế là cuộc sống đại học thư thái của tôi bắt đầu trở nên bi kịch, và điểm mốc chính là Mộ Thừa Hòa.






Mộ Dung Thừa Hòa công tử vs Tiểu thư hoa hồng
(1)
Chủ tịch Mao từng dạy chúng ta: “Người Trung Quốc ngay cả chết cũng không sợ, còn sợ khó khăn sao?”
Tôi được hun đúc trưởng thành cùng với câu nói này, chăm chỉ học tập, cố gắng vươn lên, bởi thế, tôi vô cùng hiểu cái đạo lý nhờ người ta thì chi bằng nhờ bản thân.
Thế là, tôi và Bạch Lâm đã bỏ ra một tiếng đồng hồ để tìm kiếm công cụ và thiết bị, đóng chốt cửa lên. Xoa xoa ngón tay bị đập trúng, tôi kêu than bằng giọng… hứng khởi: “Cuối cùng cũng thấy an toàn rồi!”
“Vậy được, giao cho cậu đó. Tiểu Đồng cậu đi đi, sáng mai mình tới nhặt xác cho cậu.” Bạch Lâm vỗ vai tôi, quay đầu chuẩn bị đi về.
“Không được!” Tôi kéo nó lại, “Cậu…. một mình cậu về đó đứng canh, mình…. không an tâm.”
Thế là tôi nắm chặt nấm tay, men theo tường từ từ tiến về phía đó, Bạch Lâm bị ép phải đi theo sau. Đợi đến khi tôi cách cô gái đó chỉ còn vài bước, thì đối phương như chợt nhận ra tiếng động từ phía sau vậy, quay đầu lại nhìn chúng tôi, mỉm cười. Đó là một mỹ nữ, nhưng không phải là xà, mà là cô bạn cùng phòng Triệu Hiểu Đường. Và đây chưa phải là điều đáng kinh ngạc nhất, cạnh chân bạn ấy là một cái thau, và trong thau là tấm chăn vừa mới được giặt xong….
“Cậu giặt chăn?” Tôi còn chưa hồi thần.
Bạn ấy nhìn tôi cười: “Chính xác, toàn là mùi mồ hôi, ngay cả bông gòn ở trong đó cũng làm mình cảm thấy dơ dơ, nên mình giặt hết luôn.”
Một tuần tiếp theo đó, tấm chăn của Triệu Hiều Đường vẫn chưa khô, nên đành ngủ chung với Tống Kỳ Kỳ. Tấm chăn treo bên cửa sổ ấy đã trở thành giai thoại của toàn khoa. Và đấy cũng chính là ấn tượng đầu tiên mà Triệu Hiểu Đường dành cho tôi.
Giờ đây, Triệu Hiểu Đường đắm chìm trong thế giới internet, thích giao kết bạn bè trên mạng, hết người này đến người khác. Mỗi lần ra gặp bạn trên mạng đều sẽ kéo theo ba chúng tôi. Có mỹ sắc của Triệu Hiểu Đường làm mồi, chúng tôi sẽ gạt đối phương một bữa ăn ngon một cách vô tư, xem như là giải vây cho bản thân thoát khỏi bữa ăn ngán ngẫm trong căn tin. 
Và lúc này đây, trong quán ăn “Tất Thắng”, chàng trai đeo mắt kính ngồi ở phía hơi xéo với tôi cũng là một trong số bạn trên mạng của Triệu Hiểu Đường. Cũng may bàn ăn của “Tất Thắng” khá to, thêm ghế vào ngồi năm người thì cũng còn rộng.
Tôi và Tống Kỳ Kỳ ngồi một bên, Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường ngồi ở đối diện, anh mắ