Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.
phải mới nói là bác sĩ không cho sao?”
“Chúng ta chơi lén, họ không biết đâu.”
Một lúc sau, tôi hỏi: “Chắc chắn sẽ chữa trị khỏi mà, đúng không?”
“Chóng mặt thì không nặng lắm, tôi thuộc dạng bị nặng về phía thính giác.”
“Vậy là sẽ…..” Tôi không biết phải nói sao, trong đầu không ngừng tìm kiếm từ ngữ, chỉ tiếc là đến cuối cùng cũng đành chịu thua.
Song Mộ Thừa Hòa đã hiểu ý của tôi, anh ấy nói: “Không cần lo lắng, không phải là bệnh gì rất nặng, rất dễ chữa khỏi, tôi từng thấy bệnh nhân nghiêm trọng nhất, đến lúc già cũng chỉ bị điếc thôi.” Anh ấy nhìn sang hướng khác, nói trong bình thản: “Nhưng, bất kể là hiện giờ hay là khi già yếu, thính giác đối với tôi mà nói cũng không phải là quá quan trọng, tôi không phải nhà soạn nhạc hay diễn viên, ca sĩ, cho dù không nhìn thấy gì, tôi vẫn có thể tiếp tục làm những việc mà mình muốn làm, do vậy, đây không phải là đả kích chí mạng gì đối với tôi.”
Nói xong, anh ấy quay trở lại nhìn tôi, nở một nụ cười.
Lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác không rõ là gì, đặc biệt là sau khi nhìn thấy nụ cười đó của Mộ Thừa Hòa. Anh ấy không phải loại người gượng cười để làm vui lòng người khác, cũng không phải cố tình làm ra vẻ kiên cường, đó là… một sự bình thản, hiểu sự chân thực. Nụ cười nở ra trên khóe môi luôn hàm chứa ý cười của anh ấy, sau đó thấm đượm cả một đôi mắt, đôi chân mày, nhẹ nhàng, chân thành, nhưng lại khiến người ta tự nhiên cảm thấy đau lòng. Phảng phất như, tim đã bị rúc nhỏ lại trong giây phút ấy. Lần thứ hai trong đời, tôi muốn ôm chặt anh ấy vào lòng.
Đột nhiên, điện thoại reo lên.
“Đồng Đồng, con đến đâu rồi?” Mẹ hỏi.
“Lúc nãy bị kẹt xe, chắc là sắp ra khỏi đường cao tốc rồi.”
“Mẹ có cuộc họp khẩn, con đến nhà bác Trần trước, bác ấy đang ở nhà một mình.”
“Dạ.”
“Tiểu Lý sẽ đến đón con, nhưng có lẽ sẽ trễ một chút, con nhớ phải cẩn thận, xuống xe thì đến phòng chờ, chỗ đó bảo vệ.”
“Không sao, con không sợ, có người đi cùng với con.”
“Ai?”
“Bạn con.” Tôi nói.
Câu trả lời của tôi khiến mẹ có hơi khựng lại, sau đó mới nói: “Vậy cũng tốt.”
Không ngờ Tiểu Lý còn đến sớm hơn chúng tôi. Anh ấy tinh mắt, tôi vừa xuống xe thì anh ấy đã trông thấy tôi.
“Bạn em à?” Tiểu Lý nhìn thấy Mộ Thừa Hòa đi cạnh tôi.
Mộ Thừa Hòa chủ động bắt tay với anh ấy, “Tôi tên Mộ Thừa Hòa.”
“Tôi là Lý Bỉnh, mọi người đều gọi tôi là Tiểu Lý.”
“Tiết Đồng đưa tới tay anh rồi, xem như nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, vẫn còn có thể đi chuyến xe cuối cùng trở về.”
“Sao? Muộn như vậy mà còn về sao?” Tiểu Lý vừa nói vừa nhìn tôi.
Tôi không ngờ anh ấy về thật, bèn nóng ruột nói: “Đã hai bữa rồi không ăn gì, hay là ngày mai mới về đi.” Lúc nãy khi nhắc với mẹ về anh ấy thì tôi đã quyết định sẽ không để anh ấy đi xe về thành A một mình.
Không biết là Tiểu Lý đã nhanh chóng hiểu ra ý của tôi hay là đã hiểu lầm quan hệ giữa tôi và Mộ Thừa Hòa, tóm lại anh ấy hoàn toàn đứng về phe bên tôi, “Nếu giám quan Đồng mà biết tôi để anh trở về như vậy chắc chắn sẽ không tha cho tôi. Anh Mộ à, dù gì cũng chờ qua luôn tối nay đã rồi về.” Nói xong thì liền kéo tay Mộ Thừa Hòa đi ra xe.
Cũng may Mộ Thừa Hòa không phải loại người cố chấp, anh ấy đồng ý, và ngồi chung với tôi ở dãy ghế sau.
Chúng tôi không đến nhà của bác Trần, Tiểu Lý nói bà ngoại của Trần Nghiên nghe tin xong thì bệnh tim tái phát hiện giờ đã vào bệnh viện, bác Trần cũng đã vào đó.
“Vậy….. chúng ta đi thăm Trần Nghiên.”
Tiểu Lý nhìn tôi qua kính chiếu hậu, nói: “Được.”
“Thật ra đã xảy ra chuyện gì?”
Ánh mắt của Tiểu Lý lập tức ảm đảm, khác hẳn tính tình ngày thường, anh nói trong nghẹn ngào: “Trần Nghiên…. tối qua suốt đêm không về nhà, trước đây chưa từng xảy ra chuyện như thế, điện thoại lại không ai bắt máy, sau đó mọi người cùng phân tán ra tìm kiếm, đến sáng hôm nay cũng không có kết quả gì. Sau đó, có người phát hiện thấy kẹp tóc của Trần Nghiên rơi ở góc rẽ lầu 1 trong khu nhà của chính ủy, và….” Anh ấy hơi dừng lại, “Đến buổi trưa, mọi người tìm thấy….. thi thể của Trần Nghiên ở…. trong rãnh cống ở phía sau bãi đậu xe của khu chung cư nhỏ, còn bị người ta…..” Anh ấy không nói tiếp nữa.
Khi đến nơi, chúng tôi nhìn thấy rất nhiều phóng viên và cảnh sát.
Có người nói: “Có lẽ hung thủ đã theo dõi người bị hại về nhà, chụp thuốc mê ở gần cầu thang. Bãi đậu xe là hiện trường vụ án.”
“Cưỡng hiếp trước, rồi mới giết. Vết cắt ở động mạch trên cổ là vết thương chí mạng.”
“Sau đó hung thủ kéo người bị hại đến rãnh cống cách chỗ này mấy chục mét, lấy lá cây đậy lại.”
Tôi nóng lòng gạt đi nhóm người bao vây, theo sau Tiểu Lý đến phòng đặt tử thi. Tiểu Lý vào đó trước, rồi quay lại nhìn tôi. Tôi đứng ngoài cửa, nhìn người đang nằm trên giường.
Cơ thể được che bởi một tấm vải trắng. Ngón chân bên phải bị lộ ra ngoài, ngón tay cái sơn màu xanh lam. Màu sơn móng tay này tôi cũng có dùng qua, chúng tôi đã cùng đi mua, lúc ấy tôi chọn màu hồng phấn, Trần Nghiên chọn màu lam bảo thạch.
Tôi tiến gần đến Trần Nghiên, đứng yên, mở một góc vải lên, nh