Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
i chua chát và khó mở lời đến thế.
E rằng một khi nói ra chữ này, tôi sẽ như đã làm khinh nhờn anh ấy.
Vào ngày Trần Nghiên ra đi, tôi và Lưu Khải đã chia tay.
Ngày hôm sau thì Mộ Thừa Hòa đã đáp xe về thành A.
Lưu Khải tương đối bình tĩnh, chỉ đáp lại bằng một cuộc điện thoại, hỏi tôi: “Tại sao?”
“Chúng ta không hợp nhau.”
“Anh đề nghị em suy nghĩ lại, chúng ta có thể tạm thời không gặp nhau.”
“Lưu Khải……..”
“Hai tháng đủ để suy nghĩ không?”
“Vấn đề của hai chúng ta không phải như anh tưởng, em đã suy nghĩ rất kỹ càng.”
“Một tháng?”
“Hoàn toàn là do em……”
“Được, vậy thì một tháng.” Sau đó nhanh chóng gác máy.
Lòng tôi rối bời, cũng chẳng còn tâm trí để nghĩ đến cảm nhận của Lưu Khải nữa. Có lúc tôi cảm thấy phụ nữ thật sự là loài động dễ mềm long nhất, lại cũng tàn nhẫn nhất.
Thông qua máy camera giám sát của khu chung cư, và những manh mối thu thập được, không bao lâu cảnh sát đã điều tra ra được hung thủ giết chết Trần Nghiên.
“Con còn nhớ chuyện vượt ngục hồi tết không?” Mẹ nói, “Hung thủ chính là con trai của người đó.”
“Tại sao?” Tôi hỏi.
“Sau khi bị bắt, hình phạt hoãn chết của người đó đã biến thành tử hình chấp hành tức thì. Mới tháng trước khi nhận được công văn từ Tòa án Nhân dân Tối cao thì người đó đã tức thì bị xử bắn.”
“Vậy Trần Nghiên thì có liên quan gì….” Vốn dĩ cũng cảm thấy chuyện này hoang đường, song khi lời đã nói ra một nửa, tôi chợt nhận ra mối liên hệ trong đó, lập tức cảm thấy phẫn nộ vô cùng.
“Có lẽ hung thủ muốn đối phương phải thử mùi vị bị mất đi người thân.”
“Nhưng bác Trần cũng chỉ là làm đúng phận sự của mình, đây là pháp luật, đâu phải ân oán cá nhân.” Tôi nói.
Mẹ không tiếp tục thảo luận đề tài này với tôi nữa, trái lại bà nói: “Con hãy ở lại đây thêm vài ngày, nhưng buổi tối đừng ra đường một mình.”
“Bao lâu?”
“Đến khi mẹ nói đã đủ.”
“Nhưng…. Triệu Hiểu Đường giúp con tìm được một công việc, mấy ngày nữa là con phải đi làm rồi.”
“Đừng đi nữa, tốt nhất là hãy ở lại đây với mẹ, tìm công việc khác ở thành B.”
Tôi nhìn mẹ, “Lúc trước mẹ đâu phải như vậy.”
Mẹ dừng lại công việc xếp quần áo, nhìn tôi rất lâu rồi mới từ từ nói: “Đồng Đồng, mẹ không dám tưởng tượng nếu hôm đó không phải Trần Nghiên, mà là con….. nếu là con thì…..”
Mẹ không thể tiếp tục nữa, bèn giả vờ dọn dẹp đồ đạc, tránh khỏi ánh mắt của tôi.
Tôi nói: “Chẳng phải lúc trước ba có tìm người xem bói cho con sao, nói con sẽ sống mạnh khỏe đến 88 tuổi, sau đó già chết tại nhà mà.”
Mẹ cười: “Con đó, chỉ thích nghe ba con nói bừa thôi.”
Vì là một phi vụ báo thù ác tính, do đó vụ án của Trần Nghiên đã được tỉnh quan tâm cao độ, sở công an đăng lệnh truy nã hạng B lên mạng. Một tuần sau, vào buổi trưa, hung thủ đã bị tóm cổ tại một huyện nhỏ cách đó 200 kilomet.
Vì giây phút ấy, tôi đã cùng Tiểu Lý đến phòng tạm giam để chờ người đó. Nhưng, bao nhiêu oán hận bao nhiêu cơn giận tích lũy lâu nay, lại chẳng thể trút hết ra ngoài ngay khi tôi nhìn thấy tên hung thủ đó. Hung thủ trong tưởng tượng của tôi, phải là một người có gương mặt hung dữ đôi mắt hằn máu, thậm chí phải mang rất nhiều vết thẹo do dao đâm, phải có rất nhiều tiền án, vì chỉ có người như thế mới làm ra chuyện cầm thú cũng không bằng như vậy.
Nhưng, nó lại chỉ là một đứa trẻ mới lớn, nhìn còn nhỏ hơn cả tôi, thậm chỉ tôi không biết nó đã 18 tuổi hay chưa. Giọng của nó sợ sệt như sắp khóc, không ngừng nói với người lớn bên cạnh: “Chú ơi, con biết lỗi rồi. Chú ơi, con biết lỗi rồi. Con biết lỗi rồi.”
Về sau tôi mới biết, ba của nó hạ độc là do làm nghề đào mỏ lén ở trong thôn, đợt cuối năm vừa qua viên đốc công cứ kéo mãi tiền công không trả, ông ấy nhất thời giận quá nên đã bỏ thuốc độc vào nước suối của viên đốc công, kết quả là người đó bị trúng độc chết, còn ông ta thì bị phán tội hoãn chết.
Dịp tết vừa rồi, vợ của ông đã treo cổ tự sát vì không chấp nhận được đả kích. Khi ở nhà cử hành tang sự, ông đã cầu xin cai ngục cho ông về gặp mặt vợ lần cuối. Nhà giam tuy có quy định cho phép tội phạm về nhà gặp người thân lần cuối, nhưng quy định này không áp dụng cho tội phạm bị tội hoãn chết. Và rồi, ông ta đã tự tìm cách trốn ra ngoài.
Việc này liên kết việc kia, cuối cùng, nút kết của sợi dây bi kịch đã rơi vào người Trần Nghiên.
Tôi kể lại mọi chuyện cho Mộ Thừa Hòa qua điện thoại. Nghe xong, anh ấy im lặng rất lâu, sau đó thở dài một cái thật nhẹ.
(4)
Trở về thành A, cuộc sống của tôi liên tiếp xảy ra những biến cố. Đầu tiên vì không kịp đến chỗ làm báo cáo, công ty bên Triệu Hiểu Đường làm đã khai trừ tên của tôi. Sau đó, Lưu Khải bị chuyển đến Sở Tư Pháp ở một thôn quê cách thành A 100 kilomet.
Khi Lưu Khải nói tin này với tôi, tôi sững người một lúc: “Không phải chứ, bao lâu mới được về đây?”
“Không biết, chắc là như vậy rồi.”
“Thật không vậy?”
“Do đó em lựa chọn chia tay với anh là quyết định sáng suốt.” Cậu ấy tự trêu.
“Lưu Khải!” Tôi nóng.
“Nhưng, anh vẫn chưa đồng ý.” Cậu ấy nói.
Tôi lại bắt đầu gia nhập vào đoàn q