XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

à ăn trộm, người ta đều không muốn giết người, trừ phi bị ép đến đường cùng.” Mẹ giải thích, “Nhưng nếu người ta đến là để hành hung, vậy thì cách này không dùng được.”
Thứ hai là đối phương vẫn chưa vào phòng, hoặc đã đến bước thu dọn chuẩn bị rời khỏi, ta có thể đột nhiên nói lớn gì đó hoặc mở đèn lên, như vậy đối phương sẽ hoảng hồn bỏ chạy. Vì thế mà thông thường khi đi vệ sinh buổi tối, cho dù có nhìn thấy đường đi nữa, mẹ cũng bắt tôi phải mở đèn. Một là để tránh bị đụng đầu, hai là nếu có người xấu đang nấp ở góc nào đó thì cũng có thể nhìn thấy.
Mẹ nói: “Mục đích mở đèn lên là để nói cho đối phương biết, có người dậy rồi, mau đi đi.”
Nhưng kiến thức an toàn mà mẹ dạy cho tôi từ nhỏ đến lúc này lại không dùng được. Mẹ không chỉ cho tôi cách phán đoán người đó vào nhà để hành hung hay là để ăn trộm. Cũng không nói động tĩnh như thế này là đã vào nhà hay là đang chuẩn bị rời khỏi.
Tôi ngồi dậy thật cẩn thận, sau đó rón rén đi chân không đến cửa phòng áp tai lên cửa nghe ngóng. Bên nhà bếp có tiếng động, hình như đối phương đang cậy cửa. Tôi quyết định mở đèn phòng ngủ lên.
Tiếng động đó tức thì ngưng bặt.
Sau đó tôi kêu lớn: “Anh hai, anh đi vệ sinh à?” Sau đó còn cố tình làm ra chút tiếng động, rồi tắt đèn, đứng im lặng trong bóng tối một hồi thật lâu, sau khi xác định ngoài kia đã hoàn toàn không còn động tĩnh, tôi khẽ mở cửa ra mò vào bếp mở đèn.
Bên ngoài nhà bếp là lang cang tự do, trung gian có cánh cửa sắt ngăn lại. Đang trong mùa hè, lại ở lầu 4, do đó tôi thỉnh thoảng mới khóa cánh cửa này lại. Nhưng lúc nãy trước khi ngủ, ma sai quỷ khiến thế nào ấy tôi lại đã khóa nó lại, và đúng lúc nó đã ngăn cản bước chân của người khi nãy. Có lẽ tiếng động làm tôi thức tỉnh kia là âm thanh do hắn cố cậy cánh cửa này. Con dao dùng để cắt dưa vốn dĩ đặt trên máy giặt, giờ đây lại đang nằm ở dưới đất ngay cạnh cửa.
Toàn thân tôi run rẩy, lập tức bật hết đèn lên rồi lấy điện thoại ra gọi cho bảo vệ.
Động tĩnh của bảo vệ lớn quá, làm kinh động đến hàng xóm xung quanh.
Dì sống ở lầu 1 đã chỉ vào mũi người quản lý nói: “Mấy người quản lý thế nào đấy hả? Mới tháng trước lầu kế bên kia đã bị trộm một lần, mấy người còn bảo đảm với chúng tôi sẽ gia tăng người tuần tra.”
Một ông chú lại nói: “Thu phí bảo vệ cao như vậy, có làm việc không chứ?”
Người quản lý bảo an cười trừ nói: “Làm, làm chứ, lát nữa công an đến chúng ta sẽ cùng đi xem lại băng thu hình.”
Một hàng xóm khác nói: “Tiểu Tiết à, cô ở lầu 3 cũng không bị gì, không chừng bọn trộm thấy cháu sống một mình nên mới lẻn lên đây đấy.”
Người bên cạnh gật đầu: “Phải đó, cháu phải cẩn thận một chút, hay là gắn một cái cửa sổ chống trộm tàng hình đi.”
Thế là các cô chú bác nhiệt tâm đã thay phiên nhau nghị luận. Một lúc sau, công an đến, rồi đi. Cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi, và đồng hồ cũng đã chỉ 4 giờ sáng.
Tôi muốn gọi điện cho mẹ, nhưng nhớ lại nét mặt của mẹ khi lo lắng cho tôi lần trước, đành thôi. Ngồi một mình trong căn phòng rộng, xung quanh yên ắng đến đáng sợ. Đôi mắt tự nhiên nhìn về hướng nhà bếp, cứ sợ có người nào đó sẽ nhảy ra. Cuối cùng tôi cũng không kìm được sự sợ hãi, gọi điện cho Bạch Lâm. Nửa tiếng sau, sư huynh và Bạch Lâm cùng xuất hiện.
Bạch Lâm vừa quan sát hiện trường vừa kêu lên kinh sợ: “Quá nguy hiểm rồi! Quá nguy hiểm rồi!”
Sư huynh Lý lại kiểm tra cửa phòng cho tôi một lần nữa.
Bạch Lâm ôm lấy tôi nói: “Vậy đi, mình dọn qua đây ở với cậu.”
Sư huynh Lý nói: “Thôi đi, lỡ có người xấu đến, hai người ở cùng nhau cũng vậy thôi.”
Bạch Lâm quay qua nói với sư huynh: “Hay là anh cũng qua đây đi.”
Sư huynh nhìn tôi một cái, do dự: “Vậy…. không hay lắm thì phải.”
Tôi hiểu ý của sư huynh, một người đàn ông sống chung với hai cô gái, sợ người ta đàm tiếu cũng là lẽ thường tình. Huống chi anh ấy và Bạch Lâm khó khăn lắm mới có được thế giới hai người như bây giờ, tôi xen vào thì không hậu đạo cho lắm.
Thế nên tôi đã nói: “Bỏ đi, nhà mình cách xa chỗ cậu làm lắm.”
Bạch Lâm hỏi: “Vậy phải làm sao?”
Tôi nói: “Mình không sợ. Cùng lắm ngày mai mình gọi người ta đến gắn cửa sổ chống trộm.”
Bạch Lâm lại hỏi: “Quản lý chỗ này có cho không?”
Tôi nói: “Khu này nhỏ như vậy, có gì mà không cho chứ, lầu dưới cũng gắn rồi.”
Tìm đủ mọi lời, cuối cùng mới thuyết phục được Bạch Lâm.
Đêm hôm sau, lại chỉ còn một mình tôi. Trước khi ngủ, tôi kiểm tra toàn bộ cửa sổ, khóa thật cẩn thận mọi ngóc ngách. Đại khái là vì đêm qua cơ hồ không chợp mắt, do đó hôm nay chỉ vừa đặt lưng xuống giường thì tôi đã ngủ. Trước khi chợp mắt tôi còn mơ hồ nghĩ rằng, nếu tôi chết đi như vậy, cũng xem như một vụ án mật thất rồi.
Tôi lại mơ thấy giấc mơ rất dài rất dài ấy. Trong mơ, ba dắt tôi vào khu vui chơi, đi đến phòng mua vé mới phát hiện ra bị mất tiền, sau đó ba nói với tôi: “Đồng Đồng, đứng chờ ba ở đây, đừng đi đâu nhé.” Và sau đó, tôi ngồi ăn kẹo bạch nha ở bậc thềm, chờ mãi chờ mãi.
Có một người phụ nữ đi tới, nói trong kinh ngạc: “Ồ, bé gái, mẹ con là Đồng Ngọc Mai phải khô