Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/686 lượt.
gười hầu chạy nhanh vào phòng khách báo: "Tam thiếu gia đã về." Dì bảy vừa nghe liền cuống quýt đứng dậy. Vừa mới đứng dậy thì cảm thấy cổ trống không, dây chuyền châu ngọc đã đứt, từng hạt trân châu rơi lả tả xuống đất. Tiểu Trạc vội vàng đi nhặt. Bà không quan tâm, dẫn theo Thư Tinh, Thư Ngọc và Thư Nghi rồi đi ra, ai ngờ nhìn thấy binh lính vây thành đoàn, Hứa Tử Tuấn cùng Mạc Vỹ Nghị đỡ Tiêu Bắc Thần đi vào. Ba người đầy mùi rượu. Mặt dì bảy liền tối sầm, còn chưa nói gì thì Hứa Tử Tuấn đã vội vàng giải thích: "Dì bảy, hôm nay đều tại con, vốn chỉ bảo rằng mọi người đã mệt mỏi liên tiếp mấy ngày nên đi uống mấy chén mà thôi. Không ngờ Tiêu tam ca nổi hứng, con và Mạc Vỹ Nghị mới không để ý mà anh ấy đã làm mình thành thế này."
Suy nghĩ của hắn không còn rõ ràng, dạ dày thì đau đớn như thiêu như đốt, hắn chầm chậm nói ra cái tên đó, cái tên khảm trong tim hắn, nói nho nhỏ như đang mê sảng. Dì bảy bưng bát canh giải rượu, mới đó mà hai mắt đã ửng hồng, nhìn Tiêu Bắc Thần đang mê man, bà thở dài, vừa khóc vừa nói: "Cái thằng bé này sao mà vẫn chưa từ bỏ thế!"
Ngày hôm sau đến rất nhanh, dù là ban ngày nhưng trong nhà ăn vẫn bật những ngọn đèn nho nhỏ màu xanh nhạt. Tiêu Bắc Thần dậy rất muộn, đi vào nhà ăn thì thấy dì bảy mặc bộ sườn xám màu lam, cổ áo có nút cài bằng đá quý, bà đang ngồi một mình sờ sờ mấy quân bài, thấy hắn đi vào thì nói với người hầu đứng bên cạnh: "Mau đi lấy cháo trắng với vài món tôi dặn nhà bếp làm lúc sáng, mang lên đây cho tam thiếu gia."
Người hầu bèn lui xuống lấy đồ ăn, hắn đi đến nhìn bà và quân bài, cười nói: "Để con xem mặt dưới là quân gì." Hắn sờ lên quân bài lại bị dì bảy đẩy tay ra, ngẩng đẩu nói với hắn: "Dì đang bói, đừng có quấy, mau đi ăn đi. Hôm qua con uống nhiều rượu như thế sợ là ruột úng cả rồi."
Dạ dày hắn đúng là đang khó chịu, thấy người hầu bưng lên cháo trắng và vài món đơn giản, không ngờ là có cả măng và thịt viên, trông rất tinh tế. Hắn nhìn mà thấy thèm ăn nên ngồi xuống ăn luôn mấy miếng, dì bảy bèn cười: "Tam thiếu gia ăn uống ngon lành thế có còn nhớ hôm qua là ngày gì không?"
Hắn cười: "Là sinh nhật dì bảy."
Dì bảy lườm một cái: "May mà con còn nhớ rõ đấy."
Tiêu Bắc Thần nói: "Con đã đặt riêng cho dì một bức tượng Quan Âm bạch ngọc, hiện vẫn đang trên đường đến đây. Dì còn sốt ruột hơn cả con, vừa gặp đã hỏi tội, con bị oan quá." Hắn làm dì bảy mím mội cười, bà cũng không bói bài nữa, chỉ nói: "Đúng là mồm mép. Được rồi, coi như con vẫn còn có hiếu. Tối nay dì mời Hà tiểu thư con gái Hà đội trưởng quân đoàn đến tiệm Vân Nam ở Hưng Hòa Viên ăn bữa cơm, con cũng phải đến đó cho dì."
Hắn bèn cười, trêu chọc: "Dì bảy càng ngày càng thời thượng, không đánh bài với các vị phu nhân nữa mà nay thành ăn cơm với các tiểu thư."
Dì bảy nhướn mày, cưới hỏi: "Cậu ba, đang giả vờ không hiểu với dì à?"
"Có cho con mười lá gan con cũng không dám giả vờ." Hắn vừa cười vừa nói, đứng dậy trước bàn: "Mấy ngày nay bận quá, con vẫn phải tới đại doanh bắc gặp đại diện mới tới từ phía nam, đúng là không có thời gian rảnh. Dì bảy đi một mình vậy."
Hắn nói xong thì không dợi bà đáp mà lên lầu thay quần áo luôn. Quách Thiệu Luân và binh lính đã đợi ở ngoài, hắn lên xe và bảo: "Đi đại doanh bắc."
Quách Thiệu Luân trông có vẻ khó xử, hắn theo Tiêu Bắc Thần đã bao năm nay, ngoài quan hệ cấp trên cấp dưới thì còn có cảm tình bạn bè, hắn do dự một hồi mới nói: "Thiếu soái về Hoa Thinh châu nghỉ ngơi đi ạ, cả tháng này thiếu soái đều ở đại doanh bắc, việc quân chất như núi cũng đã giải quyết xong cả rồi. Mạc tham mưu trưởng và Hứa lữ trưởng cả ngày đều làm việc không ngừng nghỉ, bọn họ sợ thiếu soái lắm rồi."
Hắn nhìn vẻ mặt khó xử của Quách Thiệu Luân, không nhịn được cười to: "Rồi rồi, làm như tôi là kẻ bóc lột, suốt ngày bắt chẹt các cậu không bằng. Vậy thì về Hoa Thinh châu."
Chiếc xe liền lăn bánh đi về hướng Hoa Thinh châu. Lúc này đang là giữa trưa, đúng lúc ngôi trường tiểu học trên con đường này tan học. Trên đường đầy học sinh đeo ba lô nhỏ, tay cầm bàn tính, đuổi nhau chơi đùa. Quách Thiệu Luân nói với lái xe bên cạnh: "Đi chậm thôi." Chiếc xe liền đi chậm lại.
Cảnh bên đường phản lên cửa sổ xe, có cả người đi đường. Tất cả đều rất rõ ràng, cô mặc bộ váy liền cổ đứng màu tối, tóc dài đen nhánh đã buộc lên, gọn gàng đằng sau lưng, Cô đang dẫn Trầm Khác vừa mới tan học đi về. Đứa bé lại chạy nhảy không ngừng, ngửa đầu lên không biết nói gì với cô mà lúc xe đi ngang qua có thể nhìn thấy cô chăm chú nghe cậu bé nói, bên môi có một nụ cười dịu dàng.
Xe đi qua, chỉ trong giây lát bóng dáng cô đã biến mất khỏi cửa sổ, như bị một trận gió thổi bay đi, không thể nào giữ lại, không thể nào tìm lại được... Chỉ còn lại một nỗi đau đớn trống rỗng. Từ nay về sau không ngừng dày vò trái tim hắn cả ngày lẫn đêm...
Xe đã chạy qua con đường đó, Quách Thiệu Luân ngồi ở ghế trước do dự một lát rồi quay đầu nhìn Tiêu Bắc Thần, không ngờ thấy hắn đang yên lặng dựa đầu bên cửa sổ xe, mắt nhắm, trông như đang ngủ.
Quách Thiệu Luân cũng khôn