Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/678 lượt.
ngồi bệt trên đất, cố gắng đi giày, vừa đi vừa gào khóc gọi bố. Ai cản cậu cậu liền cầm giày của mình đánh lên người đó, tiếp đó là tiếng gào khóc rách cổ họng.
Mũi cô cay cay, nhanh chóng đi tới nói: "Tiểu Khác."
Trầm Khác vừa nhìn thấy cô liền đứng dậy, dang hai tay ra rồi bổ nhào vào lòng cô, khóc tới mức khó hô hấp: "Mẹ... Con muốn bố... Con cần bố, mẹ tìm bố về giúp con..."
Cô thấy cậu bé như vậy thì nước mắt cũng không kìm được nữa. Cậu cứ giữ lấy tay cô không chịu buông. Tiếng khóc của trẻ con có thêm vài phần đau thương, làm trái tim cô như thắt lại, làm cô nhớ đến đứa bé tên Lâm Nam Quy cô sinh ra ở tu viện. Đứa nhỏ bé như vậy, chỉ bằng lòng bàn tay, lúc cô ôm vào lòng lần đầu tiên cô cũng có cảm giác thương xót như thế này. Nước mắt rơi xuống như mưa.
Thím Lưu đứng cạnh cũng khóc, bà nói: "Lại là sinh non nữa, phải xem có duyên số gì với con không, không biết có thể sống được không."
Cô nhớ đến đứa bé hô hấp khó khăn đã tiễn đi nửa năm trước đó, cũng ở trong lòng cô, túm chặt lấy cô như thế này. Cô cọ cọ mặt sát trên khuôn mặt nhỏ xíu của bé, không kìm nổi nước mắt, cô nói gì mà không nỡ xa, không nỡ buông tay. Thím Lưu đến ôm lấy bé, nói như cắt vào tim cô: "Rồi cũng sẽ phải đi, đây là vì Nam Quy, con không thể nhìn nó chết được. Thái Thụy Sa ma ma đã tìm được một bệnh viện tốt ở bên Mỹ, đợi tôi và đứa nhỏ ổn định xong, cửa khẩu kiểm soát bớt ngặt thì con lại sang. Cửu nhi, bỏ tay ra..."
Cô ôm Trầm Khác, nước mắt giàn giụa. Cậu bé chỉ gọi bố, từng tiếng gọi đó như ghim vào tim cô, cô càng thấy đau lòng cho bé, càng đau lòng cô càng đồng ý với tất cả những yêu cầu của bé, đồng ý hết, Nam Quy của cô...
Trầm Khác bỗng đẩy mạnh cô ra, chạy xuống lầu, vừa chạy vừa gọi bố. Lúc này Lâm Hàng Cảnh mới lấy lại tinh thần, vội vàng theo xuống dưới. Cô gọi: "Tiểu Khác..."
Tiểu Khác chạy xuống dưới lầu thì sốt nặng hơn, người nóng bừng, cậu ngã xuống thảm. Cô duỗi tay ôm cậu lên, cậu vừa khóc vừa duỗi tay cầm tay cô, thút tha thút thít: "Mẹ, sau này con... sẽ nghe lời, mẹ tìm bố về được không?"
Trái tim cô đau nhói, vừa khóc vừa nói: "Ừ, tiểu Khác ngoan, cô tìm bố về cho con."
Cô đã quyết định, cũng coi như gặp ác mộng thêm lần nữa mà thôi. Cô đứng dậy, nói với thím Trương đứng một bên: "Chăm sóc tiểu Khác." Quay người định đi ra ngoài thì ai ngờ vừa quay mặt liền ngẩn người, Tiêu Bắc Thần đang đứng ở cửa chính, đằng sau hắn có mấy binh sỹ đeo súng. Ngoài cổng đã được đặt trạm gác. Hắn đang khoác trên người chiếc áo mưa quân đội màu xanh, lẳng lặng đứng ở cửa, đợi cô quay đầu lại.
Lâm Hàng Cảnh nhìn hắn, ánh mắt hắn đen thẫm như màn đêm. Cô nắm chặt tay, cảm thấy trái tim mình nhanh chóng rơi thẳng xuống, như bầu trời và mặt đất bỗng đổi chỗ. Cô thậm chí còn không tin được giọng nói này phát ra từ chính cổ họng mình, giọng cô lạnh băng, chầm chậm nói từng chữ: "Điều kiện của anh là bao lâu? Một ngày, hai ngày, một năm, hai năm, ba năm..."
Tiêu Bắc Thần nhìn cô, con mắt sâu thẳm, hắn đi từng bước tới. Trên áo mưa quân đội vẫn còn vương hạt mưa, giọt mưa rơi xuống thảm nền mềm mại rồi nhanh chóng thấm hết xuống. Hắn đến gần cô, đôi mắt dưới chiếc mũ sáng ngời như ngọn lửa đang bừng cháy, như bắn ra những đốm lửa vậy. Hắn đứng thẳng tắp, nhìn cô, trả lời rành mạch: "Tôi cần em cả đời."
Cô đã có linh cảm từ trước. Giống như một chiếc lồng được phủ kín mít, cô từng trốn thoát được, nay lại bị bắt trở về. Hóa ra đi vòng vèo một hồi cuối cùng vẫn phải trở lại. Bên tai vẫn nghe thấy tiếng gào khóc của tiểu Khác, giọng nói của cô như bị nước mắt làm khàn khàn, toát ra sự đau thương vô hạn. Cô chỉ đáp một tiếng: "Được..." Nước mắt bèn trào ra từ khóe mắt cô...
Hắn khép hờ mắt, gắng lờ đi những giọt nước mắt đó, còn lồng ngực hắn thì lại phập phồng mạnh mẽ như vừa được sống lại. Hắn cố gắng kiềm chế, khi mở miệng vẫn là giọng nói bình thản: "Vậy em hãy nhớ lời em nói ngày hôm nay. Giờ em theo tôi."
Lâm Hàng Cảnh đang khóc vẫn ngẩn ra: "Đi đâu?"
"Đảo Tân Bình, em đã kéo dài sáu ngày rồi, còn lề mề nữa thì chúng ta cứ đợi mà nhặt xác Trầm Yến Thanh là vừa." Hắn quay người đi ra phía cửa, Quách Thiệu Luân vừa mới chạy vội từ bên ngoài vào, trên quần áo vũ trang đã ướt đẫm vẫn bám đầy những hạt mưa, nghiêm chào Tiêu Bắc Thần rồi mới nói: "Báo cáo thiếu soái, phòng vệ dọc đường đã sắp xếp xong xuôi, rất an toàn. Dinh thự nhà họ Tiêu bên đó cũng đã thông báo rồi, Mạc tham mưu trưởng đã điều đội năm, lúc này đang canh gác ngoài dinh thự ở đảo Tân Bình. Phía tô giới Anh cũng đã lo xong."
Tiêu Bắc Thần cười nói: "Quả nhiên Mạc tham mưu trưởng làm việc thật thần tốc."
Bọn họ đối đáp như vậy càng làm Lâm Hàng Cảnh bồn chồn, cô hiểu ra ngay, cô hơi tức giận, giọng nói có chút run rẩy: "Anh... Anh đã chuẩn bị xong xuôi hết từ lâu rồi?"
Lâm Hàng Cảnh không muốn nói nhiều nữa, chỉ đáp: "Đúng."
Hắn đợi mỗi câu này, sau đó lập tức hùng hổ hỏi: "Vậy Trầm Yến Thanh xuất hiện vào lúc nào?"
Cô giật mình, lòng