80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

ngờ Thanh Tuyền từ chối thẳng thừng: "Không, cháu không ra."
"Mẹ cháu rất nhớ cháu."
"Cháu không nhớ mẹ."
"Con bé này, mẹ cháu nghe được sẽ buồn đấy."
"Cháu chỉ nhớ ông bà ngoại, cháu yêu ông bà ngoại nhất, cháu không thích mẹ một chút nào."
Bà Tô cười: "Cháu gái ngốc, chẳng phải ông bà ở ngay cạnh cháu sao, có gì đáng nhớ chứ?" Bà lại nói với Tô Mạt: "Con bé đang mải chơi trò xếp hình ấy mà."
Tô Mạt vội lên tiếng: "Thôi, mẹ cứ để nó chơi đi..." Ngừng vài giây, cô không nhịn được, mở miệng: "Mẹ, con muốn về nhà..."
Bà Tô rất vui mừng: "Được thôi, con sắp nghỉ phép phải không? Thanh Tuyền rất nhớ con, cả ngày nói mẹ không dẫn cháu đi chơi..."
"Không phải...con muốn về quê tìm việc làm."
"Sao thế?" Bà Tô nóng ruột: "Có phải ở công ty đó con gặp chuyện không vừa ý, hay là...mất việc rồi?"
Tô Mạt không đành lòng, vội nói: "Không phải, chỉ là con nhớ con gái...Con nghe nói, trẻ em sau ba tuổi không ở bên cạnh bố mẹ sẽ rất ảnh hưởng đến sự phát triển tính cách...Hơn nữa, bố mẹ cũng lớn tuổi rồi, con về nhà có thể chăm sóc bố mẹ..."
Bà Tô thở phào nhẹ nhõm: "Ờ, mẹ còn tưởng con bị làm sao. Con đừng lo, Thanh Tuyền rất ổn, con bé hoạt bát hơn con lúc nhỏ ấy chứ. Sức khỏe của bố mẹ cũng tạm ổn, có thể giúp con trông cháu...Chỉ là bố con..."
Tô Mạt giật mình: "Bố làm sao ạ?"
Bà Tô ngập ngừng: "Có một chuyện mẹ muốn thương lượng với con... Khu nhà chúng ta sắp bị dỡ bỏ nên chẳng ai quản lý. Tầng dưới mở mấy cửa hàng, rồi tự dưng xuất hiện đám người bán rau cỏ. Trời chưa sáng đã bày bán ở bên ngoài, rất ồn ào. Bố con thì khó ngủ, hai ba giờ sáng mới chợp mắt. Tới năm, sáu giờ người ta bán rau ở bên ngoài, bố con bị đánh thức dậy, không tài nào ngủ lại được nữa. Bố mẹ nghĩ, căn nhà này cũng sắp bị tháo dỡ bỏ rồi, nhà đền bù lại ở quá xa, xung quanh không có bệnh viện, bố mẹ cũng không có ô tô nên rất bất tiện. Thôi thì đến lúc đền bù chúng ta nhận tiền chứ không lấy nhà. Chúng ta gom thêm tiền mua căn hộ rộng hơn một chút ở khu vực quanh đây. Sau này con có phòng riêng, Thanh Tuyền cũng có phòng riêng, tiện lợi biết bao. Tìm một khu chung cư yên tĩnh một chút, để bố con có thể ngủ ngon giấc."
Sống mũi Tô Mạt cay cay, cô thầm thở dài: "Bố mẹ cũng nên đổi nơi ở, mất ngủ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe."
Bà Tô lập tức tiếp lời: "Thì vậy đó. Mấy ngày trước bố mẹ đi xem một căn hộ cũng không tồi. Căn hộ đó nằm ở khu vực giao thông tiện lợi, hoàn cảnh rất tốt. Bố mẹ gom hết tiền tiết kiệm và tiền bồi thường nhà để thanh toán một nửa căn hộ mới nhưng vẫn không đủ. Gần đây giá nhà đất tăng không ít."
"Còn thiếu bao nhiêu ạ?."
"Khoảng hai trăm ngàn."
Tô Mạt ngẫm nghĩ: "Lúc trước ông nội Thanh Tuyền có đưa hai trăm ngàn, bố mẹ hãy cầm lấy dùng đi ạ. Còn lại để con nghĩ cách."
Bà Tô nói: "Đó là số tiền của hai mẹ con con, bố mẹ không nên động đến. Bố con có chơi cổ phiếu coi như đầu tư nhỏ. Sau này nếu kiếm được tiền, bố mẹ sẽ trả dần cho con sau. Con thấy có được không?"
Tô Mạt rất hổ thẹn, vội nói: "Đó là tiền dưỡng lão của bố mẹ, không cần trả cho con. Bố mẹ khỏi lo lắng chuyện nhà cửa, muốn mua thì cứ mua đi. Con vẫn còn trẻ, ngày tháng kiếm tiền còn dài."
Bà Tô rất vui mừng, mỉm cười: "Đúng vậy, bây giờ con đổi công việc, mức lương khá ổn. Bố con cũng nói con có tiền đồ. Bố mẹ cảm thấy tình hình tốt hơn nên mới có ý định mua nhà, chứ bố mẹ già rồi cần gì chuốc khổ vào thân? Bố mẹ mua nhà cũng vì mục đích muốn để lại chút tài sản cho Thanh Tuyền. Thấy con ở đó có công việc ổn định, bố mẹ cũng yên tâm. Con đừng lo lắng chuyện con cái, bố mẹ sẽ chịu trách nhiệm nuôi dưỡng con bé thật tốt. Nếu con nhớ con bé, lại không có thời gian về nhà, bố mẹ sẽ đưa nó tới thăm con."
Tô Mạt nói: "Mẹ không cần tới chỗ con ngay, đợi Thanh Tuyền lớn một chút rồi tính, bởi vì đi đường dài cả người lớn lẫn trẻ con đều rất mệt. Hơn nữa, chỗ con ở chật lắm, không tiện chút nào."
Bà Tô ngẫm nghĩ thấy cũng đúng. Bà còn muốn tiếp tục trò chuyện, ống nghe điện thoại đã bị ông Tô giật lấy. Ông Tô cười nói: "Chuyện con cái không cần con bận tâm, con ở bên đó hãy chăm sóc bản thân thật tốt, đồng thời làm tốt công việc. Bố tin con gái của bố không phải là người sống trong cái bóng của quá khứ, suốt ngày oán trách trời đất...Bố mẹ già rồi, bây giờ con là trụ cột của gia đình, ai có thể gục ngã, chứ con thì không thể..."
Tô Mạt vâng vâng dạ dạ. Cho đến lúc tắt điện thoại, đầu óc cô vẫn mơ mơ hồ hồ. Cô nắm chặt điện thoại trong tay, bắt đầu tính toán: bây giờ cần mua nhà, tiền bồi thường dỡ nhà vẫn chưa đâu vào đâu, gom mọi khoản tiết kiệm cũng chỉ có thể miễn cưỡng thanh toán đợt đầu, sau này mỗi tháng trả góp một ít. Nghĩ đến đây, nỗi lo lắng sốt ruột lập tức tan biến, cô lại tràn đầy tinh thần hăng hái, đến cuối cùng rơi vào trạng thái ủ rũ như thể cưỡi trên lưng hổ khó leo xuống.
Sáng ngày hôm sau, Tô Mạt đi công ty tìm Tùng Dung, hỏi thẳng: "Chẳng phải chị nói nhận tôi vào làm chính thức hay sao? Lúc nào mới được tăng lương?"
Tùng Dung hỏi ngược lại: "Không phải cô nói sẽ xin nghỉ việc