XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1754 lượt.

sao? Bao giờ mới bàn giao công việc?"
"Chị...chị..." Tô Mạt bám tay vào mép bàn, nhìn Tùng Dung chằm chằm. Tiếp theo, cô bật ra một câu đè nén trong lòng từ lâu: "Chị đừng ức hiếp người quá đáng."
Tùng Dung chẳng bận tâm, nhẹ nhàng đặt tập tài liệu xuống bàn rồi từ tốn lên tiếng: "Tôi đã nộp danh sách cho phòng nhân sự. Mức lương của cô vào đầu tháng sau chắc sẽ có thay đổi." Chị ta hất cằm về phía tập tài liệu đặt trên bàn: "Ở đây tôi có đơn đặt hàng, cô cầm lấy, đi giải quyết đi."
Tô Mạt kinh ngạc, như không tin nổi vào tai mình. Cô giơ tay cầm tập tài liệu rồi lại đặt xuống: "Ý chị là gì?"
Tùng Dung nói với vẻ bất lực: "Tiểu thư, trên tờ giấy không dính thuốc độc đâu, cô sợ gì chứ? Tôi thật sự bận đến mức thở không ra hơi. Nếu cô không nhận, tôi sẽ giao cho người khác."
Tô Mạt cầm tập tài liệu lên xem rồi quay người bỏ đi.
Tùng Dung cất cao giọng: "Cô mau trở lại cho tôi, cô có thái độ gì vậy?"
Tô Mạt dừng ở cửa ra vào, Tùng Dung nhìn cô chăm chú: "Phản ứng không bằng người khác, gặp phải chuyện gì là luống cuống. Ngoài ra, hễ cô lên tiếng là đắc tội với người khác. Cô thử nói xem, cứ như vậy thì sau này cô tồn tại kiểu gì? Bất kể xảy ra chuyện gì, cô cũng không được rụt rè, sợ hãi. Dù sợ chết khiếp cũng phải cố gắng đối mặt...Được rồi, cô ra ngoài đi."
Tô Mạt quay lại bàn làm việc của mình, bắt đầu nghiên cứu đơn đặt hàng. Tim cô đập thình thịch, trực giác của cô mách bảo sắp có chuyện xảy ra.
Điện thoại trên bàn đổ chuông, Tô Mạt dè dặt cầm ống nghe, không ngờ là phòng nhân sự mời cô đi ký hợp đồng dài hạn. Lúc này, dây thần kinh căng thẳng của Tô Mạt mới thả lỏng đôi chút. Rời khỏi văn phòng, Tô Mạt định đi cầu thang bộ, bởi phòng nhân sự chỉ cách hai tầng. Nhưng khi đi qua thang máy, Tô Mạt chợt nhìn thấy thang máy đang chạy lên trên, cô vô thức bấm nút.
Vài giây sau, cửa thang máy mở ra, Tô Mạt ngẩng đầu, liền nhìn thấy Vương Cư An một mình đứng trong đó.
Cuộc chạm trán bất ngờ khiến Tô Mạt luống cuống. Cô dừng bước, tiến thoái lưỡng nan.
Vương Cư An liếc nhìn cô, gương mặt lộ vẻ thản nhiên và cao ngạo. Dáng vẻ của anh ta rõ ràng là bộ dạng của lãnh đạo cao cấp, cố ý giữ khoảng cách với nhân viên thấp cổ bé họng.
Đằng sau có người đi qua thang máy, cung kính chào một tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc: "Vương tổng."
Vương Cư An gật đầu với người đó.
Không khí xung quanh lại tĩnh lặng. Sau vài giây đấu tranh tư tưởng ngắn ngủi nhưng vô cùng kịch liệt, Tô Mạt cố gắng kìm nén nỗi hoảng sợ, đi vào trong thang máy. Mặc dù cố coi đối phương như người vô hình, nhưng người đó cao lớn và uy nghiêm. Tuy anh ta không có bất cứ cử chỉ nào, Tô Mạt vẫn cảm thấy một sự áp bức mãnh liệt từ từ bủa vây.
6.
Cảm giác sợ hãi khiến Tô Mạt gần như nín thở.Trong tay Tô Mạt trống không, lúc này cô chỉ muốn túm lấy thứ gì đó. Cô cúi đầu liếc nhìn thanh kim loại gắn trên tường trong thang máy nhưng không động đậy, bởi cử chỉ nhỏ của cô cũng sẽ bộc lộ sự nhút nhát trong nội tâm. Tô Mạt cố gắng trấn tĩnh. Cô nhủ thầm, nếu đã quyết định ở lại, trốn tránh cũng không phải là cách, chi bằng thăm dò ý tứ của đối phương rồi tính tiếp.
Thang máy dừng lại ở hai tầng tiếp theo. Cả quá trình đó, Vương Cư An không hề nhìn Tô Mạt. Động tác duy nhất của anh ta là cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay. Tô Mạt chậm rãi rời khỏi thang máy, tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tô Mạt thuận lợi ký hợp đồng. Bản hợp đồng có nội dung đâu ra đấy, phúc lợi của công ty điện tử An Thịnh không tồi. Khoảng thời gian tiếp theo, Tô Mạt không gặp hai anh em họ Vương, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn nhớ đến chuyện xảy ra tối hôm đó. Điều này khiến Tô Mạt rất xấu hổ, cô hy vọng bọn họ sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Hoặc giả nếu có ngày gặp lại, cô có thể ngẩng cao đầu.
Tô Mạt dần lấy lại tâm trạng, lao đầu vào công việc.
Tùng Dung không những giao đơn đặt hàng cho cô, mà còn chỉ bảo cô từng chút một. Tô Mạt dần nắm bắt bí quyết, thành tích công việc có chuyển biến tốt. Về sự thay đổi thái độ của Tùng Dung, trong lòng Tô Mạt hết sức nghi hoặc, nhưng cô không tìm ra đầu mối, chỉ có thể tạm thời cho rằng "con người ai cũng có lòng trắc ẩn".
Thấy Tô Mạt được Tùng Dung coi trọng, các đồng nghiệp đều đối xử tốt với cô. Tô Mạt hiểu rõ nguyên nhân, nhưng tính cách của cô ôn hòa nhã nhặn, sau vài tháng đã tạo lập được mối quan hệ rộng rãi. Nhân duyên tốt khiến công việc của cô gặp nhiều thuận lợi. Một số khách hàng thấy cô là người thật thà, không cần e dè đề phòng, nên muốn hợp tác với cô.
Tất nhiên không phải ai cũng như vậy. Có một số người thích kiểu quan hệ toan tính thiệt hơn. Về phương diện này, Tô Mạt còn là người mới. Vì vậy, dù cô nỗ lực học ngoại ngữ, học tiếng địa phương, vất vả mệt nhọc đến mấy cũng không kêu ca, thành tích của cô vẫn chỉ dừng ở mức trung bình.
So với Tô Mạt, Tào Nhược Thành mới là ngôi sao của phòng kinh doanh. Hai năm nay, thành tích của anh ta luôn dẫn đầu.
Anh ta chưa đến ba mươi tuổi nhưng mồm miệng sắc bén, có mạng lưới quan hệ xã hội rất rộng. Nhược điể