Tác giả: Tích Tịch
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
rồi , cháu không phải nói thích nhất đồ ăn bác làm sao ? Mau ăn nhiều một chút.”
Đến trên lầu thậm chí cũng còn có thể nghe thấy tiếng mẹ An không ngừng gắp thức ăn cho Vũ , An Nhiên vừa nghĩ tới Vũ hồi trước một người gầy yếu nhưng khi ăn thì bát thường chất đầy thành núi , liền nhịn không được bất cười , đã quên mất bên cạnh mình còn có một người đàn ông sắc mặt xám xịt .
“Cô cùng hắn ta là quan hệ thế nào?”
Thanh âm âm trầm , An Nhiên không khỏi liếc mắt nhìn Lạc Lãnh Thần , hắn lại không vui sao?
“Không có gì , nếu Lạc tổng cảm thấy không vui , có thể rời chỗ này đi đến chỗ nào có thể làm cho anh vui vẻ.”
Khi nói chuyện với hắn lại khôi phục một loại ngữ khí lạnh lùng , Lạc Lãnh Thần cố gắng xoá đi tức giận trong lòng : “Hắn là bạn trai cô?”
An Nhiên vén tóc rơi trên trán : “Không được sao?”
Nói như vậy … Lạc Lãnh Thần xiết chặt hai tay , bọn họ thật sự …
Một cơn tức giận chiếm cứ trái tim hắn , giống như muốn phá tung bản thân , Lạc Lãnh Thần cười lạnh nói : “An Nhiên , cô xứng với hắn sao ? Người ta là thanh niên tài tuấn có sự nghiệp thành công , cô …” trong mắt có chút khinh thường , “Chẳng qua chỉ là một người đàn bà đã từng kết hôn một lần không chút giá trị ! Là đàn ông chỉ cần có đầu óc sẽ không coi trọng cô ! Cô đừng si tâm vọng tưởng !”
Rõ ràng không phải suy nghĩ trong lòng hắn nhưng khi thốt ra lại trở thành một câu như vậy .
Nhìn thấy dáng vẻ lãnh đạm không quan tâm của cô , lạc Lãnh Thần cảm thấy được một ngọn lửa trong lòng càng khiến hắn khó chịu hơn nữa : “Hay là , tôi nên lý giải lý do hắn xuất hiện ở đây , là bởi vì trò câu ~ dẫn của cô ?”
Sắc mặt An Nhiên tái đi , cánh môi run nhẹ : “Lạc Lãnh Thần , anh lúc nào cũng dùng từ ngữ như vậy để nhục mạ người khác sao ?”
Trong mắt đầy thất vọng , An Nhiên tự giễu cười , hỏi mình , nhưng Lạc Lãnh Thần có thể nghe thấy được : “Tôi trước kia là đúng là không có mắt rồi ! Tại sao lại thích một người giống như anh vậy chứ?”
“Lạc Lãnh Thần , đoạn thời gian đó đã qua ,anh coi như tôi bị mù đi .”
An Nhiên hất tay hắn ra giận dữ đi , phía sau , Lạc lãnh Thần xiết chặt nắm tay .
Anh , Không Phải Đàn Ông
Khi Lạc Lãnh Thần đến công ty , thư ký liền nói cho hắn biết , giám đốc đang ở trong văn phòng tổng tài chờ hắn , nhìn sắc mắt rất sốt ruột , hẳn là có chuyện rất quan trọng .
Gật đầu khẽ , Lạc Lãnh Thần nhìn vào con số trên thang máy chậm rãi tăng dần , hàm dưới bắt đầu căng cứng .
Đẩy cửa ra , liền có thể thấy Vũ đang đứng ở bên trong , nghe được tiếng mở cửa , Vũ quay đầu lại , tầm mắt hai người giao nhau giữa khoảng không , đánh ra lửa .
“Đây là đơn từ chức .” Vũ đi thẳng vào vấn đề , trực tiếp đem tờ đơn trong tay đưa cho hắn , đối với một người đàn ông đã từng làm Nhiên Nhiên tổn thương , hắn không có cách nào để cố gắng giữ lòng bình thường đi đối mặt , nếu bảo hắn và một người như vậy làm việc chung , thì hắn tình nguyện vứt bỏ công việc làm người khác hâm mộ này .
Vẻ mặt Vũ phẫn nộ nhìn Lạc Lãnh Thần , lúc cánh cửa phía sau bị người đẩy cửa ra liền chuyển thành bối rối : “Nhiên Nhiên …”
Lưng Lạc Lãnh Thần cứng đờ , ngay cả nụ cười bên khoé môi cứng lại từ lúc nào cũng không biết , nghĩ tới một việc khuôn mặt liền trắng bệch , đáy lòng , dường như loé lên một đau đớn kịch liệt .
An Nhiên cắn môi , sắc mặt trắng bệch , vốn là cô chỉ không lay chuyển được yêu cầu của mẹ , tìm đến Lạc Lãnh Thần , lại không nghĩ tới ở ngoài cửa nghe được lời như vậy .
Nhục nhã , hắn đối với cô , giống như chỉ có xem thường và nhục nhã đến tận xương cốt .
Đúng , đối với hắn , nhà bọn họ đúng thật là không có tiền bằng , thế nhưng … không phải ai cũng xem trọng tiền tài .
Cắn môi , An Nhiên đi đến trước mặt Lạc Lãnh Thần , vẻ bối rối cứng nhắc cùng một tia đau đớn trong mắt hắn đã nhanh chóng bị hắn che dấu , cho nên , An Nhiên chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt không sợ hãi dao động , quả nhiên , cho dù lời nói như vậy bị cô nghe thấy , hắn cũng thờ ơ .
Đầu ngón tay run lên , An Nhiên cố gắng nặn ra vẻ tươi cười , nhìn Lạc Lãnh Thần , hắn và người đàn ông cô thích ngày trước, dường như càng lúc càng giống hai người khác biệt .
“Lạc tổng , nếu tôi và mẹ tôi đã làm chuyện gì khiến anh hiểu lầm , tôi đây ngỏ lời xin lỗi .” Sự quyết liệt trong mắt cô , cuối cùng cũng khiến hắn cảm thấy sợ hãi , và nhìn thấy nước chảy trôi đi “Nhưng , xin Lạc tổng nhớ kỹ , từ nay về sau , nhà của chúng tôi , không chào đón anh .”
Đẩy Lạc Lãnh Thần ra , chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân hỗn độn vang lên trên hành lang
“Lạc Lãnh Thần , anh , hoàn toàn không đáng mặt đàn ông.”
Vũ mấp máy môi , đuổi theo hướng bóng lưng sắp bến mất của An Nhiên .
Sắc mặt Lạc Lãnh Thần xanh mét nắm tay đập mạnh lên tường , hắn không phải cố ý nói những lời này , càng không muốn … bị cô nghe thấy.
Con ngươi đau đớn vỡ vụn , hắn không nhìn thấy , chỉ cảm thấy tim bị đè nén , có thứ gì đó vỡ vụn trên đất , hắn không nhìn thấy , cho nên , cũng