Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lái Buôn

Lái Buôn

Tác giả: Lục Ngấn

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.

ến đây tìm huynh đâu, đệ cũng chỉ là vì bị người ta truy đuổi đến đường cùng thôi.”
“Bị truy đuổi?”
“Không phải trên người ngươi cũng có khối ngọc đó đấy chứ?” Long Hạng cùng Hàn Băng liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi không giấu nổi lo lắng, hỏi.
“Các huynh cũng biết?” Đào Thất kinh ngạc há to miệng. Dưới ánh mắt không vui cực độ của bọn họ, hắn đành phải lấy khối ngọc giống như khoai lang nóng phỏng tay kia ra.
“…” Cái này thật đúng như những gì Vân Nông đã nói, bốn người bọn họ quả thật đã trở thành mục tiêu cuối cùng của toàn giang hồ.
Không hiểu chuyện thế nào, Đào Thất tò mò hỏi: “Biểu ca, chú rể vừa rồi là ai vậy?”
Long Hạng thuận miệng đáp lời, “Sát thủ Đệ Tạm trên bảng phong, Nghiêm Ngạn.” Ngày vui lại bị khách không mời mà đến phá hỏng, không biết Nghiêm Ngạn có làm thịt biểu đệ nhà hắn để tiết hận hay không nữa?
“Cái gì?” Đào Thất quá sợ hãi, đứng bật dậy, “Huynh ấy chính là Đệ Tam thần long không thấy đầu cũng không thấy đuôi đó sao? Vì sao dáng vẻ lại bình thường quá đỗi như vậy?” Thật sự quá chênh lệch so với thân phận của hắn.
Hàn Băng cau mày, “Ngươi nhỏ giọng một tí bộ sẽ chết sao?” Muốn Nghiêm Ngạn ra khỏi tân phòng tìm hắn tính sổ hả?
“Hắn chính là biểu đệ của ngươi?” Câu hỏi ngầm mang theo lửa cháy hừng hực của Nghiêm Ngạn ngay lập tức nhẹ nhàng bay vào lỗ tai Long Hạng.
Long Hạng áy náy không thôi, “Ngươi là chú rể mà, sao lại ra đây làm gì?” Hiện tại không phải là đêm động phòng hoa chúc của hắn sao?
Vẻ mặt Nghiêm Ngạn âm trầm, “Tiểu Nông muốn ta ra tiếp khách…” Vất vả lắm mới trấn an được nàng, không ngờ nàng lại đá hắn ra ngoài tiếp chuyện với ba gã đồng nghiệp, bảo hắn tâm sự với bọn họ.
Ba đôi mắt lạnh buốt như đao lập tức đồng loạt chém đến tên tiểu đồng nghiệp. Điều này làm cho Đào Thất cảm giác gánh nặng đầy mình, đành ngượng ngùng cười cười.
“Ách, huynh… hôm nay thành thân a?”
Nghiêm Ngạn trên trán nổi gân xanh cuồn cuộn, “Nhìn không ra à?”
“Cái đó, Tiểu Nghiêm…” Long Hạng sợ hãi lên tiếng, cố ý cầu tình cho biểu đệ nhà mình.
“Chú ý đến hắn một chút, sau này ta mới tính sổ với ngươi.” Nghiêm Ngạn liếc mắt nhìn hắn một cái, trong lòng bắt đầu oán hận sao trước kia mình lại mềm lòng thu nhận hắn vào ở trọ làm gì.
Không nghĩ tới chú rể này lại to gan lớn mật như vậy, Đào Thất lập tức nhảy dựng lên. “Sao ngươi dám nói chuyện với Long biểu ca như vậy? Tuy nói đều là đồng nghiệp, nhưng ít nhất ngươi cũng phải tôn kính thân phận cùng bài danh của chúng ta một chút chứ?” Biểu ca đi lại trên giang hồ bấy lâu cũng rất có tiếng tăm, một tên Đệ Tam như hắn mà cũng dám đối đãi với biểu ca như vậy sao?
Thành thân thôi mà cũng bị người đến quấy rầy, chuyện này đã làm cho Nghiêm Ngạn không thoải mái chút nào. Sau khi nghe Đào Thất nói xong, cơn tức của hắn nhất thời dâng lên đến đỉnh điểm. Hắn rút nhuyễn kiếm ra. Trong chớp mắt, thanh nhuyễn kiếm tựa như sao rơi, xẹt qua chén rượu trên tay của ba người bọn họ một đường rồi lại trở vào trong vỏ.
Long Hạng buông chén rượu đã bị chém rớt một nửa xuống, rất ai oán đi tìm khăn lau, lau đi chỗ rượu ngon phải tốn mất một số tiền lớn mới mua về được đang bị đổ vãi trên bàn.
“Ai bảo ngươi đi lấy thứ tự bảng phong ra khoe chứ, đấy chẳng phải là rảnh quá tìm việc mà làm à?” Biểu đệ này xưa nay đã thiếu suy nghĩ, làm như sợ chết ngày khác không trúng ngày lành hay sao ấy?
“Cùng lắm đệ chỉ luận sự…” Đào Thất giật mình ngây ngốc trong chốc lát, không nhớ lời dạy lại bắt đầu phóng túng để mặc cái miệng của mình bay múa, “Đúng rồi, vừa nãy cái người bộ dáng giống như gái lỡ thì kia không phải là tân nương của hắn đấy chứ? Sao hắn không chọn lấy người trẻ tuổi một chút nhỉ?”
Hiếm khi ra tay trước mặt người khác, lúc này Nghiêm Ngạn trực tiếp tước luôn ống tay áo của hắn, làm cho hắn mặc bộ trang phục áo ngắn mát mẻ ngay giữa ngày đại hàn.
Long Hạng rất muốn khóc thét, “Ai cho ngươi bàn luận về tân nương bảo bối của hắn hả, có biết như vậy là bất lịch sự lắm không?”
“Đệ chưa nói cái gì mà ——” Đào Thất tức quá, còn muốn tự khoe thì đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu chợt lạnh. Từng đợt từng đợt tóc đen từ trên đỉnh đầy hắn bay xuống.
“Ai cho ngươi đến đây làm hỏng chuyện tốt của hắn chứ? Một chút báo ứng cũng là tự nhiên.” Long Hạng nhìn nhìn búi tóc bị cắt bỏ của hắn, nhất thời trong lòng không khỏi có chút vui sướng khi người gặp họa.
“Câm miệng, uống rượu.” Hàn Băng mặc kệ cái tên Đào Thất kia cứ ôm đỉnh đầu mà nhảy đông lủi tây, trước mắt hắn chỉ muốn Long Hạng khép chặt cái miệng rộng của y lại thôi.
Long Hạng nhận thức hoàn cảnh, đưa tay lấy đến mấy chén rượu mới, trước đôi mắt lạnh tanh của Nghiêm Ngạn, nhất nhất rót cho mỗi người một chén rượu đầy, bắt đầu đêm tân hôn bất thường của bọn họ.
Nhưng mới qua ba tuần rượu, bọn họ liền phát hiện một sai lầm lớn.
Tên Đào Thất trước mặt này, da mặt hắn dày đến bất thường, tính tình lại mười phần tiểu quỷ, thật sự là… Thật sự là huyên náo vô cùng. Mới uống xong hai ba chén rượu vàng, hắn đã không quản nổi cái miệng, bắt đầu mở máy thao t


XtGem Forum catalog