Tác giả: Lục Ngấn
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341314
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.
ươi cũng không…”
Hàn Băng ra vẻ không thèm để ý, “Ta thưởng cho Phượng Tiên của Vạn Hoa Các rồi.”
“…” Ba người bọn họ kỳ thật không phải nằm trong bảng sát thủ, mà là bảng đập phá thì đúng hơn?
Vân Nông một tay vỗ trán, cảm thấy đau đầu đến mức chỉ muốn cầm bình rượu để sẵn trên bàn tu ực một cái cho xong. Chậc, ba cái tên chỉ giỏi việc giết người này, ngoài việc làm sát thủ ra thì chỉ biết gây phiền phức cho nàng mà thôi.
“Sao thế?” Nghiêm Ngạn nắm tay nàng. Trong trí nhớ của hắn, rất hiếm khi hắn trông thấy Vân Nông có trạng thái phức tạp thế này.
“Theo muội thấy, nhóm khách trọ nhà chúng ta e rằng phải ở lại đây nghỉ ngơi thêm một thời gian.” Hiện nay trên giang hồ đang có rất nhiều người tầm bảo (tìm kiếm báu vật) đi khắp nơi truy tìm tung tích của bọn họ. Nếu ra khỏi cảng tránh gió này, kết cục của bọn họ tám chín phần mười sẽ bị truy đuổi khắp nơi.
“Vì sao?” Bọn họ chẳng phải đã quyết định chờ xong đại hôn sẽ đá hai tến đó ra khỏi cửa rồi sao?”
Nàng bất đắc dĩ nhìn về phía hai gã khách trọ, “Mấy ngày nay, trên giang hồ đang có lời đồn mới. Vì suy nghĩ có an nguy của các ngươi, vẫn nên tiếp tục trốn tránh đầu sóng ngọn gió thì tốt hơn.”
“Chuyện này có liên quan đến Ngọc Quyết mà ngươi nói?” Hàn Băng càng nghĩ càng cảm thấy việc này thật cổ quái.
“Đúng vậy.”
Long Hạng buồn bực hỏi: “Vừa nghe ngươi nói như vậy ta cũng cảm thấy kỳ quái. Làm sao có thể vừa khéo đến vậy được, mấy khối Ngọc Quyết đó đều đã từng qua tay chúng ta?”
“Trùng hợp hay là có người cố ý an bài.” Thiên hạ rộng lớn, người trong giang hồ nhiều vô kể, có thể nào hạt mưa rơi trúng đầu hương, vừa vặn để cho ba sát thủ này nhặt được Ngọc Quyết, lại còn là ba sát thủ chiếm ba thứ hạng đầu của bảng phong?
“Ngọc Quyết này có tác dụng gì?” Long Hạng nhớ tới lúc trước ông chủ tiệm cầm đồ còn nói chất liệu của Ngọc Quyết này rất bình thường.
Nàng cứ cảm thấy tính chân thực của lời đồn này rất khả nghi, “Nếu chỉ riêng ba khối Ngọc Quyết đó, là vô dụng. Nhưng nếu có đủ bốn khối, có thể hợp thành một khối ngọc Côn Luân đầy đủ.”
“Chưa từng nghe qua.” Hàn Băng mờ mịt lắc đầu, “Có tác dụng gì?”
“Nghe nói, vào thời điểm xuân phân chi dạ tử, nếu nhúng miếng ngọc đó xuống nước, có thể sẽ nhìn thấy bảo đồ.” Nàng lại kể ra nguyên nhân đã làm cho cả giang hồ đều đang sôi trào bấy lâu, “Nghe nói trong bảo tàng trừ bỏ vàng bạc cùng tài bảo ra, còn có không ít các võ công bí tịch.”
Câu cuối của nàng vừa dứt, trong sảnh thoáng chốc yên tĩnh không tiếng động. Nàng nâng trán lên, rõ ràng đã bị ba đôi con ngươi tỏa sáng lòe lòe làm cho giật mình.
“Có hứng thú?” Bọn họ tốt xấu gì cũng nên che giấu một chút chứ? Thật sự là, rất không rụt rè.
Long Hạng nắm chặt một quyền, giương giọng hét lớn, “Có cái đồ bỏ cất giấu bảo đồ kia rồi, sau này ta không còn nợ nần gì ngươi nữa!”
“Tại hạ cần trị thương trước.” Hàn Băng muốn trợ cấp một chút cho ngân khố của bản thân đã sớm bị nàng chặt chém.
“Mua đồ ăn trước.” Vẫn là Nghiêm Ngạn thực tế nhất.
“Từ bỏ ý niệm trong đầu của các ngươi đi.” Vân Nông hắt cả chậu nước lạnh vào đầu bọn họ, “Theo ta thấy, vụ này chúng ta nếu có thể không theo thì đừng theo. Rõ ràng là có người cố ý thiết cạm bẫy dụ các ngươi mà.”
Ba người bọn họ nhìn nàng khó hiểu. Nhìn ba khuôn mặt ngốc nghếch đến nhất trí của họ, nàng không khỏi ngửa đầu nhìn trời, thổn thức.
Vì sao nàng lại có cảm giác cô độc như leo cao không thắng nổi gió lạnh vậy nhỉ? Cuối cùng nàng cũng bắt đầu hiểu được, minh chủ lão huynh tìm không thấy đối thủ, cảm giác tịch mịch đó là từ đâu mà có.
“Các ngươi không sợ dẫn đến họa sát thân sao?” Có bảo tàng còn có người truy bảo. Mà trên con đường truy bảo, không thể thiếu được tiết mục giết người đoạt bảo.
“Sợ cái gì?” Ba vị đó đang đứng trên đỉnh cao của bảng sát thủ, tuyệt đối không đem điểm nhỏ nhặt ấy vào đáy mắt.
“Cho dù toàn bộ người trên giang hồ đều truy đuổi các ngươi để cướp Ngọc Quyết?” Nàng nhẹ giọng nhắc nhở bọn họ nhìn cho rõ tình huống hiện giờ, “Hai đấm khó địch bốn tay, cho dù công phu của các ngươi cao tới đâu, các ngươi có thể nắm chắc ngày ngày đêm đêm đối phố nổi với cả trăm cả ngàn người tầm bảo trong giang hồ hay không?”
Long Hạng vẫn rất bất khuất, “Sợ cái gì? Chúng ta có ba người, cho dù đánh không lại, chúng ta vẫn có thể cùng nhau chạy trốn mà.”
“Nếu võ lâm đồng đạo đã sẵn sàng chờ đón các ngươi ở bên ngoài, còn chuẩn bị nhất tề tấn công thì sao? Có lẽ các ngươi giết được bọn họ, cũng trốn tránh được bọn họ, nhưng các ngươi có thể giết, có thể trốn tránh cả đời sao?”
Nghiêm Ngạn do dự mở miệng, “Vậy, Ngọc Quyết này…”
“Đều tự đi tìm trở về đi.” Vân Nông lắng động lại quyết tâm, suy nghĩ thật kỹ một lúc, rồi quyết định trả lời.
“Không phải cầm nó, ngược lại rất nguy hiểm sao?” Dù sao hiện nay cũng không có ai biết Ngọc Quyết có ở trên người bọn họ.
Nàng khoát tay, “Đúng là như vậy, nhưng tình huống trước mắt, bất luận Ngọc Quyết có còn ở trong tay các ngươi hay không, các ngươi đều bị toàn giang hồ coi là tội phạm giấu b