Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 134493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/493 lượt.
nh không nói lại lão bà, suy nghĩ một chút rồi dứt khoát tự thực hiện, hôn cái miệng nhỏ nhắn xảo trá của cô, tránh cho lãng phí thời gian, anh đã giúp cô tắm rồi xoa bóp, theo lý thuyết cô cũng đã nghỉ ngơi đủ rồi, nếu anh để cô khổ cực tuyệt đối không coi là quá phận.
Đêm dài đằng đẵng, nam nữ dây dưa không nghỉ, một làm bộ muốn tránh nhưng là giọng nói hờn dỗi: "Ghét, không nên đến....."
Một người khác đã là thở gấp chảy mồ hôi, gấp đến độ hốt hoảng. "Kỳ Kỳ ngoan, đem chân mở ra, đúng, cứ như vậy.... ..."
Lôi Dực vốn là sẽ không dụ dỗ phụ nữ, tại thời điểm nguy cấp lại kích phát ra khả năng tiềm tàng, ngay cả chính mình cũng cảm thấy khó có thể tin được. Vốn cho là kết hôn phải cần một khoảng thời gian để thích ứng, thậm chí anh đã nghĩ đến không muốn phát sinh quan hệ, ai biết mới hai buổi tối anh đã muốn ngừng mà không thể, kế hoạch quả nhiên không cản nổi biến hóa, xem ra là anh đã ngã đi vào, chỉ có thể nắm thật chặt tay cô, muốn rơi vào liền cùng nhau rơi vào đi!
Sáng sớm, Chu Văn Kỳ mang theo nụ cười thỏa mãn tỉnh dậy, quay đầu lại xem một chút người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, tối hôm qua anh thật đúng là tận tâm tận lực, hơn nữa biểu hiện một lần so với một lần tốt hơn, rất khó tưởng tượng trước kia bọn họ ở trên giường không phù hợp như vậy, thì ra là chỉ cần có tâm là sẽ có lực nha!
Nhìn vẻ mặt ngủ bình thản của chồng, cô khích lệ chính mình, tất cả cũng sẽ khá hơn, bọn họ sẽ trở thành một đôi vợ chồng hạnh phúc.
Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của Lôi Dực, cô tính toán muốn từ hẹn hò lãng mạn chuyển vào sinh hoạt hàng ngày, ngày mai anh đi làm mới sẽ không do dự, cô suy nghĩ một chút nên an bài như thế nào, trong lòng một mảnh yên lặng, giống như cảm giác mà Lôi Dực mang đến cho cô, ít đi tim đập thình thịch, lại có thể yên tâm thoải mái.
Dĩ nhiên lúc đang làm việc trái tim cô sẽ nhảy rất nhanh, chỉ có điều đó là củi khô bốc lửa phản ứng tự nhiên, không thể định đoạt.
Suy nghĩ suy nghĩ, Chu Văn Kỳ mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi, chờ cô tỉnh dậy lần nữa, chỉ thấy Lôi Dực đứng ở mép giường, cúi đầu nói với cô: "Có đói bụng không? Anh đã mua bữa sáng."
"Anh dậy lúc nào vậy ? Cũng không gọi em." Cô thấy anh mặc quần áo thể thao, trên trán còn có vài giọt mồ hôi, xem ra là đi ra ngoài chạy bộ thuận tiện mua bữa sáng? Tối hôm qua anh xuất nhiều lực như vậy, hôm nay còn có thể đi ra ngoài chạy bộ?
"Em quá mệt mỏi, cần phải ngủ thêm một lát, anh đi chạy quanh công viên mấy vòng, thuận tiện mua bữa sáng trở lại."
Nói đến \'mệt mỏi\', cô cũng không khỏi đỏ mặt, thật là bị anh làm \'mệt mỏi\' không sai, đàn ông thể lực tốt quả nhiên không thể xem thường, ở trên giường hay dưới giường đều là mãnh long a.
"Cái đó.... Sau này em sẽ nấu cơm, anh cũng không cần đi ra ngoài mua."
"Em không cần mỗi ngày đều làm, mệt mỏi thì ra ngoài ăn, rửa chén và vứt rác giao cho anh, bất kể anh về muộn bao lâu, em cũng không thể tự mình làm." Lôi Dực không ý có định ngược đãi vợ, mặc dù anh đối với việc nhà cũng không có sở trường, nhưng nếu như không giúp một tay làm chút gì đó, anh cũng sẽ cảm thấy là lạ.
"Ừ, nghe lời anh." Cô đương nhiên sẽ cho anh cơ hội biểu hiện, ngôi nhà nhỏ này phải dựa vào hai người bọn họ chống lên.
Chờ Chu Văn Kỳ rửa mặt xong đi qua, hai vợ chồng ngồi vào bàn ăn bữa sáng, cô phát hiện anh rất thích uống sữa đậu lành, hết lần này đến lần khác phối hợp không phải là bánh nướng hay bánh quẩy, mà là tổ hợp với sandwich, tổ hợp kỳ diệu lại làm cho cô rất thích.
"A Dực, ngày mai anh phải đi làm, em cũng muốn đi tìm một phần công việc."
Lôi Dực nghe xong nhíu mày, không quá tán thành nói: "Em không cần vất vả như vậy, anh vẫn nuôi được em."
Hôm cưới anh đã nói qua, cưới vợ về là để vợ hưởng phúc, chỉ hi vọng cô sinh cho anh mấy đứa con, bình thường cô thích thế nào liền như vậy, anh cũng đã đồng ý với ba mẹ vợ nhờ làm hộ, Kỳ Kỳ được cưng chiều từ nhỏ, cả người cũng rất mềm mại, tại sao phải làm việc?
"Em đương nhiên phải dựa vào anh nuôi! Nhưng là mỗi ngày em đều phải ở nhà rất nhàm chán, yên tâm, em sẽ tìm một công việc đơn giản, không phải làm nữ cường nhân." Cô cố ý nói thoải mái vui vẻ, suy nghĩ một chút mình làm người đúng là rất thất bại, tất cả mọi người đều vì cô ăn không hết khổ, cũng không mong đợi cô có thành tích gì, chỉ cần hưởng phúc là được rồi, ở trong loại hoàn cảnh này muốn đột phá thật đúng là khó khăn.
Đời trước cô chính là quá vội vã muốn chứng minh mình, mới có thể dễ dàng bị La Kiến Lương lừa gạt, cho là mình gặp được một cơ hội tốt để gây dựng sự nghiệp, đem tiền gửi ngân hàng đều đưa vào đầu tư, thu về kết quả chính là người đi - nhà trống, nếu như nói lớn lên cần thất bại, cô đại khái đã đem tất cả thất bại của hơn hai mươi năm ở đời trước tập trung ở một chỗ.
Nghĩ lại quá khứ quá nhiều chuyện nguy xuẩn, tội lỗi chồng chất, may mắn một lần nữa đã đến , cô sẽ từng bước từng bước đi được vững vàng.
Lôi Dực vẫn cau mày như cũ, suy tính chốc lát cu