Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 134494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.
ối cùng cũng thỏa hiệp. "Em muốn đi phỏng vấn thì nói trước với anh, anh điều tra một chút rồi sẽ cùng em đi."
"Tốt, cám ơn!" Cô biết bọn anh làm vệ sĩ, thế nào cũng cảm thấy khắp nơi trên thế giới này đều có người xấu, trước đó luôn luôn làm xong đề phòng chu đáo, chỉ cần cô có thể tìm việc làm là tốt. "Đúng rồi, một chút nữa chúng ta đi thăm ông nội đi!"
"Ông nội bảo chúng ta không được đến làm phiền ông."
"Ông nội là hi vọng chúng ta có nhiều thời gian ở chung, nhưng chúng ta còn nhiều thời gian, cũng không cần gấp mấy ngày nay, không bằng buổi trưa đi tìm ông nội ăn cơm, buổi tối trở về nhà ba mẹ ăn cơm, cho dù trong miệng bọn họ nói mấy câu, nhưng trong lòng nhất định là rất vui vẻ!"
"Ừ... Cũng tốt!" Lôi Dực vốn là ngày ngày đều thấy ông nội, hai ngày nay đột nhiên không thấy quả thật không có thói quen, vợ nói còn nhiều thời gian, anh nghe được ngược lại rất vui mừng, ngày đúng là tế thủy trường lưu* mới phải.
Lôi Chân vừa nghe liền cười, đứa cháu dâu này thật đúng là biết nói. "Ha ha, vậy thì có gì khó? Muốn ăn cái gì cứ việc nói!"
"Cháu nghe nói ở gần đây có một nhà hàng ăn kiểu Nhật rất nổi nhanh, không biết có đắt hay không? Chúng cháu có mang quà đến, ông nội không thể hẹp hòi đó!" Bởi vì trí nhớ của kiếp trước, Chu Văn Kỳ biết ông nội Lôi thích nhất là ăn đồ ăn kiểu Nhật, vì vậy vừa mở miệng liền chỉ định cái này.
"Trở về nhà mình còn mang theo quà làm cái gì? Không cần sợ tốn tiền, ông nội mang hai đứa đi ăn một bữa." Lôi Chân vừa nhìn thấy quà liền biết đây là chủ ý của cháu dâu, trước kia cháu trai sẽ chỉ vào năm mới đưa tiền lì xì, lúc trong nhà cần mua cái gì đều giao cho người giúp việc.
"Không bằng ăn ở nhà đi, cháu gọi bọn họ đưa đến đây!" Lôi Dực cùng ông nội tình cảm sâu sắc không phải nói suông, nhưng anh rất ít khi thấy ông nội vui vẻ như vậy, cưới người vợ này thật là cưới đúng rồi, nghe lời của ông nội quả nhiên không sai.
"Cũng tốt, cháu gọi điện thoại kêu thức ăn, ông nội thích ăn gì cháu cũng biết rồi, vợ cháu thích ăn gì cháu cũng biết đi?" Lôi Chân lộ ra nụ cười ranh mãnh, nhìn chằm chằm cháu trai thay đổi sắc mặt.
Lôi Dực lộ ra vẻ mặt lúng túng, anh và Kỳ Kỳ mới đơn độc chung sống hai ngày, phải nói là để hiểu hoàn toàn còn cách rất xa, Chu Văn Kỳ không ngại cười nói: "Em không thích ăn cay, sống, phải lột vỏ, những thứ khác cũng tốt, cố sức gọi món mà hai người thích ăn, em không sao."
"Biết." Lôi Dực âm thầm ghi nhớ sở thích của vợ, quyết định gọi món shushi.
"Còn có đừng quên gọi mấy bình rượu trắng, hôm nay nếu không say không về!" Lôi Chân không hút thuốc lá cũng không ăn trầu, chỉ thích uống vài chén.
Lôi Dực nhớ đến ông nội có bệnh cao huyết áp, vẻ mặt không đồng ý, Chu Văn Kỳ nhìn thấy nói: "Ông nội, hôm nay chúng ta nói chuyện phiếm thôi, cái gọi là uống ít vui vẻ, uống nhiều sẽ nhức đầu."
"Kỳ Kỳ nói đúng, thật là bé ngoan." Lôi Chân bạn già mất sớm, con trai và con dâu cũng đi sớm hơn ông, cháu trai duy nhất là một đầu gỗ, khó được cháu dâu xinh đẹp đáng yêu như vậy, ông đương nhiên là vui vẻ cười ha ha.
Lôi Dực không nghĩ đến vợ mình lợi hại như vậy, trước đây anh khuyên ông nội uống ít một chút, luôn bị làm thành gió thổi bên tai, bằng không chính là bị mắng một trận, ai ngờ Kỳ Kỳ nói vài ba câu đã khiến cho ông nội cố chấp thỏa hiệp, gia đình hòa thuận mọi việc hưng thịnh, sau này phải thường xuyên mang vợ về mới được.
Không đến một giờ, nhân viên nhà hàng mang hộp đồ ăn tinh sảo và rượu trắng đến, Chu Văn Kỳ và Lôi Dực chuẩn bị xong đồ ăn và ly rượu, bởi vì Lôi Chân không thích người không có phận sự đợi, người giúp việc một tuần chỉ quét dọn hai lần, lúc bình thường cũng là Lôi Chân tự mình động tay.
Ba người ngồi xuống ăn cơm, Lôi Dực vốn là cái hũ nút, cũng không ai mong đợi anh đột nhiên nói chuyện cười, Chu Văn Kỳ ngược lại nói chuyện dí dỏm, đem ông nội Lôi dỗ cho tâm tình thật tốt.
Lôi Chân hơn bảy mươi tuổi, vừa uống rượu liền nhớ đến chuyện cũ năm đó. "Cháu đừng nhìn dáng vẻ rất lợi hại của Lôi Dực bây giờ, thật ra thì khi nó còn bé rất yếu, thường bị mấy đứa trẻ hàng xóm đuổi theo đánh, về sau ông dạy nó đánh quyền, tập thể dục, nó học được đã chậm lại kém, ông cùng ba nó cũng bỏ qua, không nghĩ đến có ngày nó bị đánh phát ra khả năng tiềm tàng, cư nhiên chỉ một hai năm, đã đem những tiểu quỷ kia đánh cho răng rơi đầy đất..."
Chu Văn Kỳ tương đối phối hợp lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, thì ra là mãnh nam không phải là một ngày tạo thành a. "A Dực hẳn là người tài vẻ ngoài đần độn, có tài nhưng thành đạt muộn, nếu không làm sao sẽ càng ngày càng lợi hại?"
"Hy vọng là như vậy, ông chỉ sợ ngày nào đó nó lại không thông suốt, cháu nhìn bộ dạng ngu xuẩn hiện giờ của nó, ông lại nghĩ đến thời điểm nó học tiểu học, bài tập không phải là dốt nát bình thường, Lão sư nào cũng nhận ra nó, bời vì ai cũng từng đánh qua hắn...." [đánh là đánh roi nhé, như các bạn đi học mà k làm bài tập bị phạt đó, mình cũng từng bị T^T'>
"Không thể nào? Sau này sinh con nếu như giống anh ấy thì làm sao bây giờ?"
Lôi Dực khó