Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 134503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/503 lượt.
ủa mình, lại buộc lại tóc. "Em về nhà trước, sáu giờ tối ăn cơm, đừng quên đó!"
"Anh sẽ về nhà đúng giờ." Anh chủ động sửa sang lại hộp đồ ăn trên bàn, coi như là bồi tội.
"Buổi tối xem em thu thập anh như thế nào!" Cô đưa ra quả đấm nhỏ nhỏ uy hiếp anh, lấy được anh khoan dung cười.
Sau đó, Lôi Dực nhìn bóng lưng xinh đẹp rời đi của vợ, nghĩ thầm mình thật là có tài đức gì, lại cưới được một người vợ đáng yêu dịu dàng như vậy, anh rất rõ ràng điều kiện và tính cách của mình, nếu nói cô đối với anh vừa gặp đã yêu là không thể nào, cùng lâu ngày sinh tình cũng không quá có thể, có lẽ là ông trời thương người ngốc?
Vốn là anh chỉ muốn cưới vợ sinh con, đối với đối tượng mà ông nội an bài cũng không ghét, cứ như vậy thuận lý thành chương kết hôn. Ai ngờ mới ở chung với nhau một vài ngày, anh đã có loại cảm giác từ từ mất khống chế, nội tâm không hề bình tĩnh nữa. Trời mới biết đây là cái tình huống gì, chỉ biết chắc là anh hưởng thụ trong đó.
Trong những ngày tiếp theo, Chu Văn Kỳ không cố định thời gian sẽ đưa bữa trưa tình yêu cho chồng, bởi vì Lôi Dực không phải là ngày ngày ở công ty trấn giữ, cô phải trước cùng công nhân viên dò xét tin tức, ngoài ra cô cảm thấy chuyện tốt không thể ngày ngày làm, nếu không sẽ trở thành chuyện đương nhiên, vui mừng đột nhiên đến mới quý giá.
Đưa cơm đồng thời, cô cũng thuận tiện giao thiệp với công nhân viên trong công ty, mọi người thấy khuôn mặt tươi cười đón người của lão bản nương, dĩ nhiên là muốn tán gẫu mấy câu.
Rất nhanh, Chu Văn Kỳ tìm đến vị tiểu thư kế toán kia, cô gái này tên là Lý Nhân Hoa, hai mươi năm tuổi, độc thân, chính là cô gái cùng A Dực ở chung một chỗ đêm thất tịch, mặc dù đó là chuyện trước khi cô sống lại, cô tin tưởng đời này sẽ không xảy ra, nhưng khó chịu chính là khó chịu, người đàn ông của cô sao có thể để cho người ta thèm thuồng?
Bình tĩnh mà xem xét, Lý Nhân Hoa điều kiện không tệ, ngoại hình so với cô chỉ kém hơn một chút, tính toán tỉ mỉ nhưng không làm cho người ta chán ghét, cá tính nhanh nhẹn có năng lực, khó trách về sau ông nội Lôi nhìn trúng cô ấy, dù sao cháu dâu thứ nhất quá ngây thơ, vì để tránh dẫm lên vết xe đổ, dĩ nhiên phải chọn một cô gái thành thục.
Chu Văn Kỳ yên lặng quan sát không muốn đả thảo kinh xà, để tránh Lôi Dực đặc biệt chú ý đến Lý Nhân Hoa, cô thấy Lý Nhân Hoa không cố ý phóng điện, cũng không có khóc kêu muốn làm tiểu tam, hẳn là một nữ nhân thông minh, cô cũng tin tưởng nhân cách của Lôi Dực, tuyệt đối là sau khi ly hôn mới có thể tìm mùa xuân thứ hai.
Mấy người phụ nữ xèo xèo thì thầm thảo luận, ầm ĩ giống như chợ, Chu Văn Kỳ trừ bỏ thu được nhóm khách đầu tiên, cũng cung cấp tốt nhất cho quan hệ hữu nghị. "Nhân Hoa, cô có hứng thú với nhân viên công vụ và Lão sư không?"
"Rất tốt a, cô có cửa sao?"
"Ha hả, có người quen mà thôi, cô đem số liệu cơ bản cho tôi, tôi tìm người giúp cô giới thiệu."
Các cơ quan hành chính lớn và trường học đều có người như vậy --- cửa của các phụ nữ trung niên nhiệt tình làm mai, mà cô vừa lúc biết hai người, cũng chính là mẹ cô và chị dâu cô.
Nói đến giới thiệu đàn ông, không khí càng thêm nóng như lửa, hormone tiết ra cũng đặc biệt nhiều, bỗng nhiên từ cửa đi vào một người, chỉ thấy lão bản đại nhân Lôi Dực đứng ở nơi đó, sắc mặt âm trầm nói: "Bây giờ là giờ làm việc."
"Thật xin lỗi." Các nữ công nhân viên lập tức đứng lên nhận sai.
Chu Văn Kỳ âm thầm le lưỡi, chính mình thật là đắc ý quên hình (vì đắc ý mà quên đi dáng vẻ vốn có của mình). "Ngượng ngùng, tôi chiếm dụng quá nhiều thời gian của các cô, như vậy đi, tôi để lại số điện thoại, chờ các cô có rảnh rỗi thì tìm đến tôi."
"Cám ơn lão bản nương."
Xấu hổ lão bản nương nhanh chóng viết xuống số điện thoại di động, cúi đầu đi theo lão bản đại nhân đi về phía cửa lớn của công ty, nhìn gương mặt thối như cũ của anh, cô thấp giọng áy náy nói: "A Dực, anh không nên tức giận a, sau này em không dám."
"Sau này sửa là tốt rồi." Thật ra thì Lôi Dực cũng không quá tức giận, chẳng qua là ở công ty có thói quen mặt lạnh, dù sao đối với nhân viên công ty không thể quá buông lỏng.
"Là em không đúng, anh đừng nên trách các cô ấy, bởi vì em mang đồ ăn đến đây, các cô ấy cho em mặt mũi mới cổ vũ."
Thấy vợ cúi đầu nhận sai, trong lòng anh một trận chua xót, đang muốn an ủi cô nói đây chỉ là một chuyện nhỏ, cô lại ngẩng đầu lên vội vã nói: "A Dực, em tìm được công việc em thích làm, em muốn giúp mọi người làm thiết kế tạo hình, em muốn đi tìm mấy cửa hàng quần áo và trang sức, cửa hàng tóc nói chuyện một chút, như vậy hợp tác đứng lên tương đối dễ dàng."
Phụ nữ cảm xúc đều là thay đổi như vậy hay sao? Thế nào thoáng cái xuống thấp thoáng cái lên cao? Lôi Dực ngây ngẩn cả người, nhìn cô bình thường cũng là cười híp mắt, lúc này cũng là cười đến đặc biệt rực rỡ, anh dĩ nhiên không thể nào cự tuyệt.
"Tốt, chỉ có điều anh muốn đi cùng em ."
"Nhất định phải vậy sao?" Cô cũng không phải là trẻ con, nói chuyện l