Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 134507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/507 lượt.
ính là leo núi vách tường*.
(*) Chắc mọi người cũng biết trò này, đó là đắp mấy mỏm đá lồi ra đủ loại hình lên một bức tường, khi leo có dây an toàn, y như leo núi ấy. Chả biết miêu tả kiểu gì.
Chu Văn Kỳ nhìn ra được Lôi Dực khá vui vẻ, mặc dù anh không nói nhiều lắm, cười cũng không nhiều, nhưng chung sống đã lâu cô có thể quan sát ra ngoài, anh là điển hình người đàn ông của gia đình, tự nhiên thích người nhà cùng nhau ở chung một chỗ.
Diêu An Nhu đối với tình hình của con gái tương đối hài lòng, kéo con gái vào trong phòng bếp nói chuyện.
"Trong nhà bố trí không tệ, mẹ còn tưởng rằng toàn bộ đều sẽ là màu hồng, không nghĩ đến còn rất nhẹ nhàng thoải mái."
"Mẹ, người ta cũng đã lớn!" Thế giới màu hồng là thuộc về thiếu nữ chưa lập gia đình.
"Mẹ còn nhớ rõ dáng vẻ ngày thứ nhất con đi học, sao bỗng chốc đã trưởng thành, thời gian trôi qua thật nhanh." Diêu Nhu An cầm lên tay của con gái, tìm xem có vết thương khi nấu ăn không. "Trước kia con làm sao biết nấu ăn? Mẹ cũng sắp không nhận ra con."
Quả nhiên không ai hiểu con gái bằng mẹ, Chu Văn Kỳ trong lòng run lên, chỉ có thể cười cười nói: "Thật ra thì thức ăn hôm nay có một nửa là gọi từ bên ngoài, gần đây có nhà hàng hương vị cũng không tệ lắm, một nửa kia đều là những món ăn rất đơn giản, con trước kia quá lười biếng, bây giờ cũng đã kết hôn rồi sao có thể tiếp tục lười nữa?"
"Nói thật hay, cần cù chút sẽ có thu hoạch, mẹ thấy khí sắc của A Dực cũng không tệ, cũng rất quan tâm đến con."
"Nếu không phải vì anh ấy, con cũng sẽ không học làm những thứ này, ta chính là muốn ở cùng với anh ấy thật tốt." Chu Văn Kỳ cũng không thể nói rõ mình đối với Lôi Dực là loại tình cảm gì, giữa vợ chồng không nhất định cần tình yêu, có lòng duy trì mới là quan trọng, đời này anh thành tâm cô thành ý, tin tưởng sẽ bên nhau hạnh phúc đến già.
"Bé ngoan, con có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, mẹ không yên tâm nhất chính là con, tiểu Thành và tiểu Du cũng không làm cho mẹ phải lo lắng như vậy."
"Lấy người cô là con theo chân so sánh với bọn nó? Mẹ rốt cuộc có phải là mẹ của con không? Con cũng sắp không nhận ra ngài!"
Nhìn con gái phát ra hờn dỗi, Diêu Nhu An cười đến vui vẻ, lòng của cha mẹ trong thiên hạ đều là lo lắng không hết, chờ sau này con gái mang thai sinh con, bà vẫn sẽ không nhịn được lảm nhảm thật lâu.
Chu Văn Kỳ âm thầm may mắn lại qua một cửa ải, cũng nhắc nhở mình muốn thay đổi phải tự nhiên hơn một chút, về chuyện sống lại cô sẽ vĩnh viễn làm thành bí mật, bởi vì cô sợ vừa mở miệng chính là lúc tỉnh mộng, cô không thể mất đi tất cả trước mắt này, thật không thể.....
Một ngày nào đó trời trong nắng ấm, Chu Văn Kỳ làm xong cơm hộp tình yêu, mặc vào quần dài, đeo lên đồ trang sức trang nhã, tác phong ưu nhã đi đến công ty của chồng.
Kiếp trước cô chưa từng đi đến công ty của Lôi Dực, bởi vì cô không thích công việc vệ sĩ này, vừa phải nhìn sắc mặt của khách hàng, lại vừa có độ nguy hiểm cao, cần gì phải làm cái loại công việc cố hết sức cũng không được cám ơn này?
Nhưng kể từ sau khi cô lâm vào cuộc sống khó khăn, mới hiểu được có công việc đã rất không tệ rồi, có một kỹ năng lại càng thêm đáng quý, cô nhìn người khác không vừa mắt, mình thì lại có cái gì vừa mắt người khác?
Khi cô đi xuống xe taxi, thấy biển chữ màu vàng \'Thiên Lôi bảo vệ\', đột nhiên cảm thấy mình rất ngu ngốc lại nhỏ bé, thật may là cô còn có cơ hội làm lại một lần nữa, còn kịp cố gắng và thay đổi.
Cô chưa đi vào cửa lớn, liền thấy hai người nhìn quen mắt, chủ động hướng cô chào hỏi: "Chị dâu xin chào!"
Kết hôn mới hơn một tháng, anh cư nhiên béo lên ba cân, không thể làm gì khác hơn là mỗi sáng chạy nhiều thêm ba vòng, nếu không làm sao làm gương cho nhân viên? Toàn bộ công ty trên dưới hơn một trăm vệ sĩ, người nào không phải là thân thể cường tráng, vạn nhất lão Đại anh biến thành người mập thì rất mất thể diện.
"Ừ, công việc của anh vất vả, nhất định phải ăn đủ no, ăn ngon." Mặc dù tài nấu nướng của cô bình thường, trong hộp cơm có mấy món ăn là đi mua, nhưng tâm ý thắng tất cả, cô biết Lôi Dực không phải là người xoi mói, quan trọng hơn là cô muốn đến lập uy, ra vẻ bà Lôi vô cùng quan tâm chủ tịch Lôi, nếu như có người nào dám can đảm đánh chủ ý không đứng đắn, tốt nhất là nên sớm làm chết cái suy nghĩ kia.
Nghe được chị dâu nói là đưa cơm đến, Đại Minh và Thiết Hùng không nỡ đi, trơ mắt nhìn chị dâu mở ra hộp giữ ấm ba tầng, Đại Minh nuốt nước miếng, hâm mộ nói: "Lão Đại thật tốt số, có chị dâu đưa đến cơm hộp tình yêu, chúng tôi những chân la hán này chẳng có gì cả."
"Chỗ này có chút điểm tâm mời mọi người ăn, phiền toái các cậu giúp tôi phân phát một chút." Chu Văn Kỳ cũng không quên mở rộng phạm vi kết giao, cô đặc biệt chạy đến Đỉnh thái phong mua mười lồng bánh bao, đàn ông thường không thích ăn đồ ngọt, bánh bao thịt hẳn là có thể đi.
"Oa, thơm quá, cám ơn bánh bao của chị dâu!" Đại Minh liền đưa tay nhận lấy hai túi nói, một chút ý tứ từ chối cũ