Tác giả: Lam Cầm
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/694 lượt.
à đang an ủi muội.... .....ô.... .....muội rất bẩn, thật sự rất bẩn.... ...... ....\'\'Cận Dĩnh khóc đến mức nước mắt rơi liên tục. \'\'Diễn Hạo ca ca, sau này sẽ không có ai chịu Dĩnh nhi, đúng không?\'\'
\'\'Sẽ không, đàn ông trên đời này sẽ tranh nhau muốn lấy Dĩnh nhi làm vợ.\'\' Đối với hắn những lời này cũng không phải là an ủi, bởi vì trong lòng hắn thật sự nghĩ vậy.
\'\'Sẽ không đâu, dĩnh nhi bẩn như vậy, sau này nhất định sẽ không có ai muốn Dĩnh nhi, không ai muốn dĩnh nhi!\'\' Cận Dĩnh điên cuồng lắc đầu, tỏ ra chán ghét mình.
\'\'Sẽ không, sẽ không, Dĩnh nhi không bẩn chút nào, một chút cũng không bẩn.\'\'Diễn Hạo nói hết lời để nàng hiểu được.
\'\'Có thật không? Muội không tin, muội mới không tin.... ...... ....\'\'Cận Dĩnh ngẩng đầu đáng thương nhìn ca ca của mình. \'\'Trừ phi ca chứng minh cho muội thấy, Diễn Hạo ca ca, ca sẽ chịu yêu muội sao?\'\'
Cái vấn đề này giống như sét đánh ngang tai, khiến Diễn Hạo chấn động trong khoảng thời gian ngắn, không thể nói nên lời, ngạc nhiên nhìn nàng.
Nàng, nàng nói gì?
Nàng muốn hắn yêu nàng?
\'\'Ta cũng không biết.\'\' Cận Dĩnh u oán nhìn hắn. \'\'Muội biết mà.... .......muội bẩn như vậy, cho nên ca mới không yêu muội, ca không muốn muội.... ......\'\'
\'\'Không....\'\' Diễn Hạo vàng phất tay phủ nhậnnói. \'\'Dĩnh nhi, không phải như vậy.\'\' Không phải thế, hắn, hắn....
\'\'Nhất định là như vậy, ca không cần phủ nhận nữa.... .....Muội rất bẩn....ô......muội rất bẩn, cho nên ca không yêu ta, cho nàng ca không yêu ta.... ...... ...\'\'Cận Dĩnh bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu một khóc hai nháo ba treo cổ.\'\'Ô....nếu ngay cả ca cũng yêu ta.... .......vậy muội cũng không còn muốn sống........muội không muốn sống.... ......\'\'Nàng thoát khỏi cái ôm của Diễn Hạo, xông đến cây cột.
\'\'Dĩnh nhi!\'\' Tim Diễn Hạo suýt đứng lại, hắn nhanh chóng kéo dĩnh nhi lại, không để cho nàng đụng vào cây cột thô cứng kia. \'\'Ta không co muội làm loại việc ngu ngốc này, muội là người con gái tốt nhất trên đời này, không ai có thể cự tuyệt muội.\'\'
\'\'Ai nói, không phải ca vừa mới cự tuyệt muội sao? Muội tốt ở điểm nào? Muội không có một chút nào tốt.....Muội bẩn, rất bẩn.......\'\'
Cận Dĩnh vẫn không chịu nghe hắn khuyên, giả vờ đụng vào cây cột.
\'\'Muội tốt, đương nhiên là muội tốt, muội là tốt nhất....\'\' Diễn Hạo nói xong đột nhiên ngơ ngẩn, bởi vì hắn chưa bao giờ dám nghĩ sâu như vậy.
\'\'Gạt người.\'\' Lời nói ngắn gọn nhưng có sức ảnh hưởng lớn phát ra từ miệng Cận Dĩnh. \'\'Gạt người, gạt người, gạt người.... ......\'\'
\'\'Ta không có lừa gạt muội, sao ta lại phải lừa gạt nàng? Dĩnh nhi.\'\' Gạt người. Thật ra thì hắn luôn luôn lừa gạt, không chỉ có nàng mà còn có cả hắn.....
Hắn luôn luôn tự lừa gạt chính bản thân mình, hoàn toàng gải vờ như không biết.....
\'\'Vậy thì yêu muội\'\'.
Đột nhiên Cận dĩnh xoay người lại, mà quần áo trên người nàng cũng xoay lại cùng lúc, bây giờ đã trở nên bát nháo, chỉ còn lại tiết khố cùng áo lót trên người của nàng.
\'\'Nếu nhu lời ca nói là thật, vậy thì yêu muội.\'\' Nàng lại lần nữa khiêu chiến hắn.
\'\'Dĩnh nhi.....\'\'tinh thần Diễn Hạo rung động kịch liệt, cả người chỉ có thể kinh ngạc nhìn thân thể xinh đẹp của nàng, không nhúc nhích.
Cô gái quý giá nhất của hắn, thân thể đã trở thành một thiếu nữ thuần thục.
\'\'Yêu muội.... .....\'\'Không phải ca nói không ai có thể cự tuyệt được muội sao?\'\' Nước mắt Cận Dĩnh vẫn rưng rưng nhìn hắn.
\'\'Dĩnh nhi.... ...\'\'Rối loạn.... ....Sự cứng rắn trong lòng hắn đã trở nên tán loạn. Yêu nàng? từ trước tới giờ, thật hắn yêu nàng.
So với suy nghĩ của nàng, hắn càng muốn yêu nàng hơn!
\'\'Yêu ta, Diễn Hạo ca ca.... .....\'\' Cận Dĩnh từ từ cởi bỏ tiết khố cùng áo lót ở trước mặt hắn.
Lúc này, nàng đã trần như nhộng đứng trước mặt hắn.
Oanh!
Ý thức căng thẳng của hắn đã muốn nổ tung, đã không còn biện phaph1 suy nghĩ, chỉ có thể không nhúc nhích nhìn giai nhân xinh đẹp trước mặt, nhìn thân thể hắn đã bảo vệ lớn lên.
Nàng kiều diễm như đóa hoa, thân thể phát ra một loại mỹ cảm mê người, da dẻ trắng noãn, dưới ánh nến phảng phất như một pho tượng nhỏ. đôi mắt trong veo như nước của nàng chớp chớp, khao khát hắn, mái tóc đen dài vì vùng vẫy quá nhiều mà tán loạn, lúc này lại đang vòng qua chiếc cổ trắng nõn chảy xuống trước ngực cùng sau lưng, làm tôn lên gò bồng đảo đầy đặn mượt mà,đang nhấp nhô lên xuống mà nguyên nhân là do hôp hấp của nàng phập phồng, hai đóa hoa màu hồng kia đã lộ ra bên ngoài, đang chờ đợi được phóng thích.
Hắn hít một hơi thậ sâu, không dám nhìn xuống dưới nữa, nhưng thân thể của nàng lại hấp dẫn mãnh liệt khiến ánh mắt hắn không ngừng đi xuống, lướt qua bụng nàng, vòng eo nhỏ nhắn, đi đến vùng đất thần bí thuộc về nữ nhân, ánh mắt của hắn không dám lưu luyến, trưc tiếp đi xuống đôi chân thon dài cân xứng, cố gắng giải trừ ý niệm tà ác muốn nhào đến nàng trong lòng mình
.
\'\'Nhìn muội.....Tại sao lại không nhìn muội? Có phải cảm thấy muội rất dơ hay không?\'\' Cận D