Tác giả: Lam Cầm
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/685 lượt.
.. .....\'\'Cận Dĩnh theo bản năng, co rút hoan huyệt nhỏ hẹp lại, mang đến cho Diễn Hạo một loại khoái cảm chặt chẽ. \'\'Mau.... ........\'\'
\'\'Dĩnh nhi.... ...... ...... .......\'\'Bị nàng phản ứng như thế, rốt cuộc hắn cũng không khắc chế được tình yêu nữa, bắt đầu chuyên tâm rút ra tiến vào trên người nàng, xuống giường rút tiểu đệ tựa như bàn ủi ra, sau đó nhanh chóng vào thật sâu trong u cốc của nàng.
\'\'A.... ......a.... .......ca ca.... ...... ....\'\'
Thân thể mềm mại của Cận dĩnh không ngừng run rẩy, dường như không chịu nổi sự vui mừng, hai bầu vú trắng như tuyết trước ngực nàng không ngừng đong đưa, bắp đùi đã sớm hồng lên vì bị hắn đụng chạm, còn lưu lại mật dịch rỉ ra, còn hoa huyệt không ngừng đóng mở theo sức hắn rút ra tiến vào, phát ra âm thanh giao hợp dâm mỹ.
\'\'A.... ....chậm.... ....không.... ....mau.... ....a.......mau.......\'\'Cận Dĩnh la hét không biết trời đất, cả người như mất hồn, toàn toàn bị hắn bắt cóc.
Diễn Hạo thấy dáng vẻ mất hồn của nàng, hai bên mém nhếch lên, hiện ra nụ cười tà ác, tăng nhanh tốc độ của tiểu đệ, vừa vươn tay ôm trọn lấy bầu ngực cao vút của nàng, để cho bầu ngực nàng không ngừng chuyển động, ma sát trong lòng bàn tay hắn, làm người trong lòng khó nhịn được một trận khoái cảm.
\'\'A.... .......ca ca.... ..........a.... ........\'\'Thân thể xinh đẹp bị kích thích từ trên xuống dưới, căn bản thì Cận Dĩnh khó mà có thể chịu được, mồ hôi trong suốt không ngừng rơi trên người nàng, nàng chỉ có thề không ngừng la hét, cãm giác như cả người đều bay lên chín tầng mây.
\'\'U.... ......ca ca.... ...... .....muội.... ........\'\'Lông mày Cận dĩnh nhíu chặt, tiếng rên đột nhiên ngắn lại: \'\'Muội.... .........không được.... ..........ca.... .........\'\'Hoa huyệt của nàng không ngừng co rút, chất lỏng ấm áp cũng tràn đầy ra bên ngoài.
Biết nàng đã đạt được đợt cao trào lần đầu tiên, Diễn Hạo càng khó tự kiềm chế không ngừng tiến lên trong thân thể mềm mại của nàng, rốt cục ở lần mãnh liệt cuối cùng, hắn đem toàn bộ tiểu đệ chôn thật sâu trong hoa huyệt của nàng.
\'\'A.... .........\'\'Đột nhiên hắn hét lên, đem tất cả tình yêu tuôn vào chỗ sâu nhất trong thân thể mềm mại của nàng.
\'\'CA.... ......\'\'Hứng trọn lấy tất cả của Diễn Hạo, Cận Dĩnh không nghĩ rằng chuyện này sẽ tốt đẹp như thế, mặc dù mệt mỏi, nhưng cảm giác cùng hắn giao hợp lại thành một thể, khiến cho giờ phút này nàng vẫn không ngừng run rẩy, chỗ sâu nhất trong hoa huyệt không ngừng co rút.
\'\'Dĩnh nhi, nàng có khỏe không?\'\'Dục vọng qua đi, trong mắt Diễn Hạo tràn đầy áy náy cùng đau lòng.
\'\'Không thể tốt hơn.\'\'Cận dĩnh mỉm cười, nụ cười hạnh phúc nhất từ khi chào đời đến nay, giống như con mèo leo vào lòng hắn, ngón tay thon dài vuốt ve lưng hắn:\'\'Thật xin lỗi, Rất đau có phải không?\'\'
\'\'Không có, là nàng đau.\'\'Cận Diễn Hạo mỉm cười yêu thương, dụ dỗ nàng ngủ.
\'\'Nào, mau ngủ đi, Dĩnh nhi.\'\'
\'\'được.... ........\'\'Cận Dĩnh ngoan ngoãn nghe lời của hắn, nàm trong vòng tay hắn ngủ.
Nhìn nụ cười say sưa của nàng, trong mắt Diễn Hạo xuất hiện sự rối ren, phức tạp.... ...... ......
\'\'Thật tốt quá! Lão công, thật tốt quá.\'\'
Ngoài cửa phòng Diễn Hạo đen như mực, giọng nói Dung Điềm Điềm truyền ra rõ ràng.
Không sai, trong khi Dĩnh nhi mà nàng cố vấn đang ở bên trong thì nhân vật đầu não đã sớm chờ ở ngoài cửa phòng Diễn Hạo, nói dễ nghe là muốn nghiên cứu tình hình phát triển của hai người, nói khó nghe chính là nghe trộm.
Không chỉ như thế, cái nhân vật đầu não đó còn đem đương gia lão Đại chân chính mang đến.
\'\'Cái gì thật tốt quá?\'\' Sắc mặt Cận Tử Thần không có chút nào gọi là tốt.
\'\'Nàng nha, tuy nàng thông minh nhưng hết lần này đến lần khác đều không xác định được ý nghĩ của nam nhân.\'\' Cận Tử Thần mỉm cười nhìn nàng.
\'\'Ta chỉ muốn nắm chắc suy nghĩ của chàng là tốt rồi, biết của hắn làm gì? Hắn thì để cho Dĩnh nhi đi mà nắm bắt.\'\' Tuy bên ngoài Dung Điềm Điềm mở miệng nói như vậy, nhưng trong lòng đang rất gấp. \'\'Rốt cuộc là như thế nào, chàng nói như thế, nhưng thật lra cũng chỉ một mình chàng biết, không nói cho ta.\'\'
\'\'Có một số việc, chỉ chúng ta nói cũng không có ích gì.\'\' Cận Tử Thần thở dài một cái. \'\'Sợ rằng đứa nhỏ Diễn Hạo này vẫn cảm thấy thân thế của mình hèn mọn, là con nuôi của chúng ta, không xứng với nữ nhi chân chính cảu chúng ta.\'\'
\'\'Không thể nào? Sao đầu óc hắn có thể ngốc đến như vậy?\'\' Dung Điềm Điềm kinh ngạc trợ đôi mắt đẹp.
\'\'Nếu không tại sao so với chúng ta, bất cứ thời điểm nào hắn cũng để ý đến kết quả có tốt hay không của Dĩnh nhi? So với bất cứ kẻ nào ở đây, từ nhỏ hắn đã đem chuyện của Dĩnh nhi trở thành chuyện quan trọng nhất của mình, hơn nữa hắn cho rằng mình không xứng, nếu không hẳn là ngay từ đầu hắn nên kiên quyết quyết định muốn kết hôn với Dĩnh nhi, chứ không phải là chỉ lo lắng chi Dĩnh nhi, không phải sao?Cận Tử Thần phân tích đạo lý khá rõ ràng.
\'\'Ch