Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/959 lượt.
Cương, đúng là một quyển sách giáo khoa vật lý cấp ba!
“Nếu các anh nguyện ý giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho cô ấy một lần, ta có thể cam đoan, lần kiểm tra này, mọi người có thể thi được thuận lợi.” Hắn không nhanh không chậm nói, ngầm uy hiếp, ở mặt ngoài thì dụ hoặc, không cho người ta có cách cự tuyệt.
Trong nhà xưởng một mảnh tĩnh mịch, mọi người đối mặt nhìn nhau, vẻ mặt đều có chút buông lỏng, không còn vẻ hung hăng như trước nữa.
Có người lúc trước bị hắn「 chiếu cố 」qua, lúc này còn nằm trên mặt đất kêu cha gọi mẹ, đau đến mức nằm thẳng cẳng, bọn họ đều hiểu được, Hướng Cương không phải con mọt sách yếu đuối, mà là nhân vật thâm tàng bất lộ, một khi hắn động thủ, tất cả mọi người chỉ có ngã xuống kêu rên thôi!
Nếu đánh cũng đánh không lại, mà kì thi kiểm tra lại sắp đến, đương nhiên khi không lại biết trước đề thi miễn phí, như vậy --
Hắc Long hít sâu một hơi, dẫn đầu làm quyết định.
“Sách giáo khoa.” âm thanh thô khan của hắn hạ lệnh.
“Cái gì?” Tiểu lâu la một bên phản ứng như không thể tin nổi.
“Ngu ngốc, đem sách giáo khoa đến đây!”
“Tôi, tôi không mang theo—”Ai đi ra đánh nhau còn có thể mang sách giáo khoa ?
Hắn thấp rủa vài tiếng. “Đi cho tao tìm một quyển mau!”
Tiểu lâu la không dám cãi lời mệnh lệnh, vội vàng liền xông ra ngoài, không đến vài phút sau, liền ôm một quyển sách giáo khoa không biết từ nơi nơi nào sờ đến, cẩn thận ôm đến trước mặt lão đại.
Mọi người ngây ra như phỗng, trơ mắt nhìn Hắc Long hung ác nổi danh, thật sự ngồi xếp bằng ngồi xuống, ngây ngốc mở sách giáo khoa ra.
Hắc cẩu cân nhắc thế cục, biết một cây làm chẳng nên non, trận này là đánh không nổi nữa. Hắn lo lắng trong chốc lát, quyết định ganh đua, cũng bắt đầu ngồi xếp bằng xuống, cũng mệnh lệnh thủ hạ đi tìm đến sách giáo khoa, ngồi theo xuống.
Hai phương nhân mã một người lại một người ngồi xổm xuống, lúc trước nắm gậy sắt và và vũ khí, lúc này toàn cầm bút nguyên tử, nghe theo chỉ thị của Hướng Cương, một khẩu lệnh một động tác, quỳ rạp trên mặt đất viết liên tục lời Hướng Cương giảng.
Rất thần kỳ !
Lăng Lung mờ mịt đứng ở một bên, vì xác định bản thân không phải đang nằm mộng, nàng còn vươn tay, vụng trộm nhéo đại vào…
Chân một cái.
Ai da, rất đau!
Gương mặt tròn trịa vì bị nhéo đau mà bổng chốc nhăn nhó.
Không phải mộng đâu! Những tên hăng máu đòi đánh đòi giết, nay thật sự toàn bộ bãi bình, ngoan ngoãn quỳ rạp ở trên mặt đất hý hoáy viết.
Hướng Cương thật sự đáng sợ, chẳng những nắm đấm cứng dọa người, lại rất giỏi dùng kế, nếu hai phe đối lập ùa vào chỉ để đối phó với một mình Hướng Cương, cùng hắn đánh nhau, đương nhiên hắn không nắm chắc phần thắng, chỉ có thể lưỡng bại câu thương. Nhưng chỉ cần dựa vào mấy câu nói đơn giản là đã nắm giữ được tình hình đang rối rắm, chẳng những cứu nàng, còn có thể biến chiến tranh thành tơ lụa, hóa đấu trường thành hội đọc sách, dễ dàng giải quyết một hồi phân tranh.
Lăng Lung bội phục sát đất, len lén buông tay ra khỏi người Hướng Cương, lẳng lặng ngồi thụp xuống, thừa dịp không có người chú ý, chậm rãi bò về hướng cửa.
Ưm, nếu nguy hiểm đã không còn nửa, như vậy nàng cũng có thể đi rồi chứ?
Nhưng đi không được vài bước, váy của nàng đột nhiên căng thẳng, một sức lực mạnh mẽ làm chân nàng không thể nhấc lên được. Nàng kinh hoảng xoay đầu, nhìn thấy một bàn tay to ngăm đen, đang nắm chặt lấy gấu váy của nàng không buông.
“Đứng lại.” Hướng Cương liếc nàng liếc mắt một cái.
Bé con này, cái tính tình qua cầu rút ván một chút cũng không sửa, càng thấy nguy cơ đã được giải trừ, đã muốn bỏ xuống ân nhân cứu mạng chạy mất.
“Buông ra, anh mau buông ra, tôi muốn về nhà –”Nàng kéo váy lại, cùng hắn chơi trò kéo co, dùng sức đến toàn thân phát run, lnhưng vẫn không đấu lại sưc lực của hắn.
“Sắc trời đã tối lắm, bên ngoài lại không an toàn, chờ một chút anh đưa em về nhà.”
“Không cần –“
Hắn nheo lại ánh mắt, ánh mắt đột nhiên lạnh lùng.
“Ngồi xuống.” Đơn giản hai chữ, nhưng chứ một sức mạnh vô cùng lớn.
Lăng Lung trong lòng kinh hoàng, da đầu run lên, bản năng biết kết quả của việc cự tuyệt Hướng Cương, tuyệt đối sẽ thảm hại hơn so với chọc giận Long Long cùng Trung Cẩu rất nhiều. Một tiếng trống vang lên, ngoan ngoãn ngồi xuống ngay tại chỗ, cũng không dám kiên trì bò tới trước nữa.
Hu hu, ác liệt, ánh mắt hắn lợi hại thật!
“Cô bé ngoan.” Thấy nàng phục tùng vô điều kiện, đổi lấy phần thưởng là nụ cười mỉm hài lòng của hắn, khuôn mặt tuấn tú lại chuyển sang rạng rỡ, lại ôn nhu như xuân về hoa nở.
Bàn tay to kia buông tha làn váy của nàng, sau đó vô cùng thân thiết nhè nhẹ vuốt tóc nàng. Nàng lại chu môi đỏ mọng, tức giận ngoảnh mặt sang một bên, giận dỗi ngồi ở một bên không hé răng.
Chính là, nàng tuy rằng buồn bực Hướng Cương cưỡng bức, nhưng cũng mơ hồ biết, hắn giờ phút này kiên trì, cứng rắn như thế, xuất phát từ lòng quan tâm chính mình. Lúc này nếu không hắn đúng lúc đuổi tới, kết cục của nàng khẳng định sẽ vô cùng thê thảm.
Nói trở về, Hướng Cương vì sao lại đột nhiên xu