Tác giả: Lăng Nhược Dạ
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/884 lượt.
sẽ mắc chứng oán phụ náo loạn khuê phòng.
Nàng đem một chút đồ trang sức vài ngày trước Tây Môn Liệt Phong ban thưởng cho để vào trong tay áo, xuất cung, tính toán tìm một cửa hàng cẩm đồ đổi thành ít bạc vụn, vừa lúc trong cung có xe ngựa đưa đồ ăn đi qua, thừa dịp người chưa chuẩn bị, Cẩm Cẩm len lén tiến vào đáy xe, đưa đồ ăn xong, phu xe giục ngựa vội vàng hướng cửa chính cung mà đi.
Ở thời điểm đi qua cửa cung, xe ngựa đôt nhiên dừng lại, sau đó, nàng nghe được thị vệ giữ cổng theo thông lệ tra hỏi cái gì đó, nắm chặt thanh gỗ dưới đáy xe Mộ Cẩm Cẩm cảm giác mình rất nhanh không thể chống đỡ nổi nữa rồi, thiệt là, một lão ba bá đưa đồ ăn, chẳng lẽ lại là gian tế của quốc gia khác.
Mà Mộ Cẩm Cẩm đứng dưới vó ngựa nghe được hắn tự xưng Bổn vương, cùng với bọn thị vệ phía sau nhìn thấy nam hài trên lưng ngựa thì rối rít quỳ xuống dập đầu.
“Nô tài thỉnh an Vĩnh Bình vương gia.”
Vĩnh Bình vương gia? Cẩm Cẩm mắt to vừa chuyển, kia là đại nhân vật a? Tại sao nàng ở trong cung cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua?
“Ai có thể nói cho ta biết tên tiểu thái giám này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hắn tại sao lại từ dưới xe ngựa văng ra?”
“Ách…” Mấy thị vệ liền đem tầm mắt dời về phía Mộ Cẩm Cẩm, ngay cả người phu xe cũng bị làm cho sợ đến nét mặt già nưa kinh hoàng.
Bị mọi người cùng nhau nhìn chăm chú Mộ Cẩm Cẩm lúng túng vung lên hai ngón tay,” Này! Các vị thị vệ đại ca, ta là Tiểu Đức Tử bên cạnh hoàng thượng a, các người biết đấy? Trước đó vài ngày hoàng thượng còn phải ta đi Thúy Hoa lâu mua bột phấn nước mà, ngài nói muốn tặng cho Nguyệt quý phi làm lễ vật, thấy không! Nguyệt quý phi sau khi nhận được lễ vật của hoàng thượng liền la hét kêu muốn có nữa, cho nên hoàng thượng lại phái ta ra cung mua thêm một chút.”
Thuận miệng ứng đáp luôn luôn là bản lãnh của Mộ Cẩm Cẩm a.
“Vậy ngươi vì sao phải nụp ở dười đáy xe ngựa? Mà không phải dùng kim bài của hoàng thượng mà quang minh chánh đại xuất cung?” Tây Môn Tĩnh Phi lạnh giọng hỏi.
“Cái này… Ngài cho là vì đâu, nói ra thì rất dài…” Cẩm Cẩm một bên kéo dài thanh âm, một bên cố gắng ở trong đầu tính toán nên ứng phó với thối tiểu quỷ trước mặt như thế náo.
Đột nhiên! Nàng linh cơ vừa động, hất hàm lên, nàng mập mờ hướng Tây Môn Tĩnh Phi chớp mắt vài cái, động tác này khiến cho Tĩnh Phi giật mình cả người run lên,” Ta len lén nói cho ngài biết…”
Mộ Cẩm Cẩm thần thần bí bí dùng tay che một bên má trái của mình đống thời đem khuôn mặt nhỏ nhắn để sát về phía Tây Môn Tĩnh Phi trên lưng ngựa,” Có thể hay không cúi thấp xuống đây nói chuyện một chút?”
Tĩnh Phi lôi kéo dây cương mặt nhăncau mày không giải thích được, hơi gấp hạ thân, hắn cũng muốn nhìn một chút xem tiểu thái giám này rốt cuộc muốn giở trò quỷ gì.
“Chuyện này nói nhỏ không nhỏ mà lớn không lớn, nhưng là vẫn liên quan đến danh dự của hoàng thượng chúng ta nha, thật ra thì hoàng thượng của chúng ta cách đây vài ngày có đem theo ta xuất cung dạo chơi, không cần thận ghé qua Thúy Hoa lâu, bên trong có một vị cô nương tên là Hàm Yên lớn lên đẹp như thiên tiên, như Điêu Thuyền tái thế, có thể sánh ngang Tây Thi, Hoàng thượng đối với vị mỹ nữ này nhớ mãi không quên, cho nên mới phái nô tài đi Thúy Hoa lâu đưa một chút lễ vật cho Hàm Yên cô nương, nhưng người lại sợ Nguyệt quý phi ghen, cho nên…”
Nói tới đây, Cẩm Cẩm còn hướng Tĩnh Phi chớp chớp mắt,” Những lời này, chỉ có chúng ta biết, không thể truyền ra ngoài, tất cả đều là người thông minh, ta nghĩ vị vương gia này không nên tiếp tục truy vấn nữa đi.”
Không đợi Tây Môn Tĩnh Phi trả lời, Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên giơ gơ tay nhỏ bé lên,” Vương gia, nô tài còn có chuyện quan trọng trong người, liền không thể cùng Vương gia hàn huyên, chúng ta sẽ gặp lại sai a.”
Vừa muốn xoay người rời đi, một cánh tay của nàng liền bị đối phương kéo lấy.
“Uy…”
“Nghĩ bổn vương ngu ngốc sao? Đương kim thánh thượng là huynh trưởng của bổn vương, Tiểu Đức Tử bên cạnh hắn bổn vương đã thấy rất nhiều lần, hơn nữa, hoàng huynh ta không phải là cái loại nam nhân lưu luyến có hoa nơi nơi như trong miệng ngươi vừa nói, ngươi nô tài này thật là to gan, lại dám vũ nhục hoàng thượng như thế, bộn vương hôm nay sẽ phải đem ngươi tới trước mặt hoàng thượng trừng phạt thật nặng…”
“Uy… Uy uy uy…” Cổ tay bị nhéo khiến Mộ Cẩm Cẩm càng cố gắng tránh thoát càng cảm thấy đau.
“Gia gia ngươi, nhanh buông tay của ngươi ra, ngươi có biết mình đang làm người khác rất đau không, tiểu tử chết tiệt, thối khốn khiếp, bảo ngươi buông tay ra ngươi có nghe thấy hay không…”
Nàng liều mạng cắn, làm cho Tây Môn Tĩnh Phi ngồi trên lưng ngựa bị buộc phải nhảy xuống mặt đật, đang trong thời điểm hai người hết sức lôi kéo đối phương, chỉ nghe nơi xa truyền đến một tiếng hô to—
“Hoàng thượng giá lâm—“
Tiếp theo, mọi người thấy Tây Môn Liệt Phong đứng giữa đám cung nữ thái giám ưu nhã bước tới gần cửa cung, dần dần tiến tới gần bọn họ.
Thị vệ cùng phu xe vội vàng quỳ xuống kiến giá, Tây Môn Tĩnh Phi đang cố gắng túm lấy Mộ Cẩm Cẩm liền vội và