Tác giả: Lăng Nhược Dạ
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/833 lượt.
ng, trong nháy mắt, nàng tựa như tiên nữ hạ phàm.
Thật đẹp! Nữ nhân trước mắt thật là rất đẹp!
Cho dù nàng mặc trang phục thái giám, nhưng nhìn mặt, thật có thể thắng được bất kỳ một mỹ nữ tuyệt thế nào mà Tây Môn Tĩnh Phi đã gặp
Nhưng khuôn mặt này… Thật giống như Cẩm phi hắn đã từng gặp một làn trong hoàng cung.
Cẩm phi kia ban đầu được hoàng huynh nhìn trúng, nhưng bởi vì lúc sắp được cưng chìu thì té xỉu…
Chờ một chút! Cẩm phi kia nghe nói là gan nhỏ đến thương cảm, mà tiểu nữ nhân trước mặt này thì lại không biết trời cao đất rộng là gì…
“Tĩnh Phi, lát nữa tới điện Dưỡng Tâm gặp trẫm.”
Không đợi Tĩnh Phi làm rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Tây Môn Liệt Phong không thể chịu được đệ đệ của mình dùng loại ánh mắt trần chuồng này mà đánh giá nữ nhân của mình, để lại những lời vừa nói liến ôm Mộ Cẩm Cẩm đang không ngừng giãy dụa hướng bên trong cửa cung đi tới.
Mắt nhìn thấy vẻ mặt hoàng huynh mình lộ ra loại ghen tỵ hắn chưa từng thấy qua này, Tây Môn Tĩnh Phi đứng nguyên tại chỗ không khỏi khẻ mỉm cười, xem ra, lần này hắn hồi cung, tựa hồ có trò hay để xem rồi đây.
“Từ xưa tới nay, ở Dạ Sát hoàng triều qua mỗi một thời đại, hoàng đế sau khi vừa tròn hai mươi tư tuổi sẽ từ trong hậu cung chọn lựa ra một vị phi tử xuất chúng hơn người để trở thành hoàng hậu của Dạ Sát hoàng triều chúng ta, một tháng trước, hoàng thượng đã qua ngày sinh thứ hai mươi bốn, cho nên ngày hôm nay chúng vi thần tới điện Dưỡng Tâm gặp diện thánh chính là vì muốn cùng hoàng thượng thương lượng về chuyện này.”
Ngồi trên long ỷ chính giữa điện Dưỡng Tâm, Tây Môn Liệt Phong ưu nhã vuốt vuốt một con công làm từ ngọc mã tinh sảo trên tay, trong đầu thì cất dấu bộ dáng làm đau đầu người khác của Mộ Cẩm Cẩm, cái nha đầu kia ngày hôm qua dám lén sau lưng hắn tính toán xuất cung, không nghĩ tới lại bị hắn bắt quả tang.
Sau khi bị hắn mạnh mẽ xách trở về tẩm cung, nàng đem hết khả năng khua môi múa mép của mình để hòng trốn tội, nhìn bộ dáng từ khi bị tóm cho đến lúc trở về tẩm cung thật đúng là khôi hài, sau, hắn chẳng những không trách phạt nàng, ngược lại còn thừa dịp miệng nhỏ của nàng đang hết sức lải nhải hắn liền trộm hương vài hớp, tiếp đó, Cẩm Nhi của hắn giống như bị làm cho kinh sợ, đem hai mắt trừng lớn như chuông đồng vậy.
Nghĩ tới đây, nụ cười nơi khóe môi Tây Môn Liệt Phong khuyếch trương càng lớn hơn, những ngày gần đây hắn và Cẩm Nhi sớm chiều chung đụng, hắn có cảm giác mình càng ngày càng không thể rời xa vật nhỏ chuyên đi chọc phá quấy rối kia được rồi.
So với các phi tần trong hậu cung, nàng không giống bọn họ, có loại bướng bỉnh nhưng mê hoặc tài tình, tất cả đều hấp dẫn tầm mắt của hắn…
Lời này vừa nói, khiến cho Chu Bách Xuyên một bụng tức giận quay người lại phía Tây Môn Liệt Phong:” Hoàng thượng, Cẩm phi nương nương thật rất to gan, ngay cả điện Dưỡng Tâm mà cũng tùy tiện xông vào, ngài nếu không phạt nàng tội khi quân, sợ rằng trên dưới hoàng cung ngày sau sẽ không cách nào thuần phục quyền uy của hoàng thượng…”
“Uy, Chu lão đầu, bổn cung không phải là xông vào, mà là quan minh chính đại đi vào.” Nguyệt quý phi là người đàn bà đã rất chán không nghĩ tới Chu Bách Xuyên phụ thân thân sinh của nàng so sánh với nữ nhi của mình còn chán hơn.
“Lớn mật, thân là một nữ tử, ngươi nên ở lại trong hậu cung làm tốt bổn phận của chính mình, nam tử đương triều thảo luận chính sự, ngươi lại dám ngang nhiên xông vào, như vậy phạm vào tội gì?”
“Ý chu đại nhân nói, nữ tử không tài mới chính là đức rồi?”
“Hừ! Đó là bổn phận từ xưa đến nay của nữ tử.”
“Hiển nhiên Chu đại nhân đem địa vị của nữ nhân dừng ở vị trí hạ đẳng rồi, thật không biết mẫu thân hoặc lão bà của Chu đại nhân tại Chu gia có phải hay không tất cả cũng đều bị nhốt trong địa lao ngày ngày ở trong bốn khung gỗ ăn ổ bánh ngô.”
“Ngươi…” Chu Bách Xuyên thiếu chút nữa thì bị làm cho tức đến mất hết cả hình tượng,” Hoàng thượng…”
Tây Môn Liệt Phong ngồi trên chánh điện không khỏi len lén mà nở nụ cười, không nghĩ đến Mộ Cẩm Cẩm này thật đúng là điêu ngoa đến mức làm người ta đau đầu, mặc dù hắn cho tới bây giờ đều không có nghĩ đến chuyện lập hậu, nhưng Chu Bách Xuyên mới vừa lại muốn nữ nhi mình được lên làm hậu, từ bản năng dưới đáy lòng hắn thấy ghét quyết định như vậy, chẳng qua là không đợi hắn phản đối, thì Mộ Cẩm Cẩm không sợ trời không sợ đất này đã nhảy ra giúp hắn giải vây.
Bất quá, tiểu nữ tử này lá gan thật là càng lúc càng lớn, nàng lại dám đương trước mặt nhiều đại thần như vậy mà gây khó dễ cho Chu Bách Xuyên, dù sao đối phương cũng là tể tướng đương triều, hắn làm bộ uy nghiêm họ nhẹ mấy tiếng:” Cẩm phi, không được vô lễ!”
Mộ Cẩm Cẩm đang đứng ở trước cửa chu cái miệng nhỏ nhắn lên, mặt lộ vẻ không vui,” Vốn là muốn làm chút đồ ăn ngon mang đến cho ngươi, không nghĩ tới hoàng đế vĩ đại của chúng ta lại vô tình như vậy, nếu đã thế, ta xem ra nên phải cúp cái đuôi của mình lại cút đi rồi.” Hầm hừ nói xong, nàng cầm giỏ đựng đồ ăn bên chân lên xoay ng