Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
răng giống một buổi tối cô mười bảy tuổi lúc đó, tĩnh mịch mà trêu chọc người như vậy. Ánh mắt của anh bị dục vọng đốt cháy cực kỳ sáng ngời, bởi vì giờ khắc này ẩn nhẫn mà kịch liệt, lại lóe lên ánh sáng hung ác, tựa như dã thú đói bụng.
Bị cô nhìn chăm chú như vậy, Thi Dạ Triêu không tự chủ tăng nhanh tốc độ, cúi đầu hôn cô, đợi cô tiết ra nhiều nước hơn mới từ từ buông thả sức lực, hung hăng rót vào, Cố Lạc bị anh đâm vào liên tục ý thức vỡ vụn, đem nghi ngờ lớn trong lòng đè xuống. . . . . .
Những ngày qua quả thật làm có chút quá, Thi Dạ Triêu quá trớn nổi ý tốt chỉ cần một lần. Nơi đó của Cố Lạc vừa nóng cay cay vừa đau lên, sau mấy ngày cự tuyệt sẽ cùng anh cùng giường. Nhưng mỗi khi đến lúc đi ngủ Thi Dạ Triêu đều đem cô cưỡng trở lại, cũng không có mạnh mẽ muốn cô nữa, chỉ là vô lại chiếm đoạt giường của cô cùng người cô, thân thiết một phen sau đó thoải mái ôm cô nhắm mắt ngủ.
Đêm khuya yên tĩnh, Cố Lạc mở to mắt không hề buồn ngủ, nghiêng đầu nhìn chăm chú người đàn ông bên cạnh, cố gắng nghĩ lại cái đêm rất nhiều năm trước kia, không ngờ nguyên tưởng rằng người đàn ông này đã ngủ lại bỗng dưng mở miệng: "Em còn nhìn anh như vậy nữa, anh liền không thể làm gì khác hơn xem đó là em đang mời anh làm chút gì đó."
Đối với nghi vấn trong lòng, Cố Lạc hoàn toàn hỏi không được. Thi Dạ Triêu mở mắt ra, cùng cô nhìn thẳng vào mắt."Ngày mai cần phải trở về, nhận lễ của ba em và anh em, chung quy cũng không phải làm việc xấu."
Cái gọi là "Lễ" dĩ nhiên là đang chỉ cô."Có phải lại cùng anh em thương lượng chuyện mờ ám gì hay không?"
"Đề tài đều là em."
"Hắn lại cố định lên giá rồi sao?"
Cố Lạc tự giễu, Thi Dạ Triêu cũng không phản bác."Có lẽ là nhìn anh mấy ngày nay quá hưởng thụ đi."
Cố Lạc mặt trầm xuống, nhấc chân cho anh một cước, sau đó lật người đưa lưng về phía anh. Thi Dạ Triêu xoa bụng, sờ sờ đầu của cô vẫn như cũ không sợ chết trêu ghẹo."Em cũng nghĩ như vậy, yêu cầu của hắn càng nhiều chứng tỏ em đối với anh càng đáng tiền."
Cố Lạc khó chịu cười lạnh: "Vậy em nên cảm ơn hắn bán đứng em giá tiền cao, cần phải cảm ơn anh hào phóng nguyện ý tiếp thu loại ‘đại lễ’ này, nếu không em thật sự đúng là không biết giá trị của mình rốt cuộc ở nơi nào."
Thi Dạ Triêu cười ra tiếng, "Em không phải là trừ Er¬ic cùng Lục Kya Việt đối với cái gì cũng không để ý sao? Nếu như hiện tại nếu đổi lại là Er¬ic ở nơi này, sợ là em đối với chuyện này nửa điểm ý kiến cũng không có chứ? Việc này chính là phân biệt đối xử đối với anh mà nói có chút buồn."
Trong không khí lan tràn ý vị có mấy phần kỳ quái, nghe thấy âm thanh anh đốt thuốc, Cố Lạc chợt lật xoay người lại rút điếu thuốc của anh đặt vào trong cái gạt tàn."Về sau không cho ở trước mặt em hút thuốc lá, em ghét đàn ông hút thuốc lá."
Thi Dạ Triêu nhấc lên khóe miệng, ép người tới gần."Em tìm đàn ông tiêu chuẩn hoàn toàn là dựa vào nó sao?"
Thi Dạ Triêu không thể làm gì khác hơn là không hút thuốc lá, cô ba phen mấy bận rút điếu thuốc của anh có lẽ chính là nguyên nhân này.
Cố Lạc trong lúc nhất thời không lên tiếng, nhìn thẳng anh một hồi lâu sau mới nói: "Bất kỳ tình huống gì, em sẽ không bỏ rơi con em, anh lấy em chẳng lẽ cũng không để ý điểm này sao?"
"Ba của đứa bé kia rốt cuộc là ai?"
Cố Lạc vẫn không chịu đàm luận chuyện có liên quan đến Lục Kya Việt, Thi Dạ Triêu càng tò mò."Em làm sao có thể gạt Cố Gia lén sinh đứa bé này mà không bị phát hiện?"
"Em có biện pháp của em, anh quản quá nhiều."
Cố Lạc vẫn như cũ không chịu nói, Thi Dạ Triêu bắt cô cũng không còn biện pháp."Có phải do Từ Ngao giúp em hay không? Các người quan hệ không tệ."
Cố Lạc cong môi cười một tiếng, "Nếu như mà em nói đứa bé là của hắn, anh tin hay không?"
Thi Dạ Triêu vẫn không có nói cho Cố Lạc, đặc biệt thích xem tiểu bộ dáng của cô không sợ trời không sợ đất lúc khiêu khích anh, dù sao trừ cô cơ hồ không có phụ nữ nào dám ở trước mặt anh làm càn như vậy. Cố Lạc càn rỡ không phải càn rỡ ỷ sủng mà kiêu, mà là thật sự cô có tư cách cùng can đảm này. Thi Dạ Triêu chưa từng thấy qua một phụ nữ có thể giống như Cố Lạc vậy, nhìn như dũng cảm, kì thực dũng cảm hơn, ngoại trừ Thi Dạ Diễm cùng Lục Kya Việt hình như đối với cái gì cũng đều không để ý.
Anh cũng vẫn luôn muốn biết một chuyện, cô đến tột cùng là ỷ vào cái gì, mới dám không cố kỵ gì lần nữa đụng vào ranh giới cuối cũng của anh.
Mặc dù nhiều khi quả thật bị nội dung khiêu khích của cô dẫn đến buồn bực, tỷ như hiện tại.
Hai người tầm mắt giằng co một phen, Thi Dạ Triêu vẻ mặt không biến hóa nhiều lắm, chỉ là khóe miệng mấp máy."Đứa bé tại sao họ Lục? Không họ Từ?"
"Đứa bé của em, em thích để cho nó họ gì liền họ ấy."
Thi Dạ Triêu cười, "Thi phu nhân, em sớm muộn cũng phải sinh đứa bé cho anh, một năm sau, hai năm sau, năm năm sau, ngày đó sớm muộn sẽ tới."
Năm năm. . . . . . Cố Lạc tay cầm lịch bàn, hoài nghi mình sẽ có nhiều thời gian như vậy hay không.
Câu nói có liên quan đến Lục Kya Vi