XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

thừa nhận tình cảm đối với Thi Dạ Diễm, mà bây giờ đối tượng biến thành Thi Dạ Triêu, cô chợt cái gì cũng không thể phản bác, mặc dù cũng không phải là bởi vì cô đã yêu.
Cố Lạc vốn tưởng rằng bữa cơm này ăn rồi sẽ giải tán, đang chuẩn bị đưa anh về khách sạn Cố Bạch Bùi liền lên tiếng."Nếu không chê, trong nhà dễ dàng hơn một chút, lại nói bây giờ cũng khác quá khứ, đều là người một nhà."
Cố Lạc tiếp theo chợt thiếu chút nữa không có đứng vững, "Ba!"
"Ba nói cũng không sai, huống chi trong nhà cũng so với ở khách sạn an toàn hơn chút." Cố Doãn nhún vai, cố tình đầu với Từ Ngao."Cậu tới lái xe."
Một câu an toàn của Cố Doãn, đem lời nói của Cố Lạc chặn trở về, chỉ đành phải nhìn về phía Thi Dạ Triêu.
Thi Dạ Triêu vốn là muốn cự tuyệt, vừa nhìn phản ứng này của Cố Lạc, vừa ngẫm nghĩ lại lại hớn hở đón nhận, ý bảo 72 giao cái chìa khóa xe cho Từ Ngao."Vậy thì quấy rầy."
Cố Lạc hai gò má lập tức phùng lên bất mãn, mũi chân quay lại một nửa không lên tiếng lên xe Cố Doãn. Cố Doãn nhận được ánh mắt ba, gật đầu một cái.
Trên đường, Ace vừa lái xe vừa từ trong kính chiếu hậu liếc Cố Lạc, vui vẻ không thôi."Có cái gì đáng để mất hứng hay sao? Người đàn ông của cô ở nhà cô có cái gì không đúng? Cố tiên sinh an bài hợp tình hợp lý."
Cố Doãn ở phía sau hừ một tiếng, Cố Lạc bĩu môi, "Loại cảm giác này rất kỳ quái."
"Già mồm." Cố Doãn châm chọc."Ba bảo anh khuyên em đừng quá đùa bỡn tiểu tính khí, tính khí Thi Dạ Triêu cũng không phải là người em có thể tùy tiện đùa bỡn."
"Đem phòng khách cách phòng em xa nhất cho anh ta."
Cố Doãn cười, "Em không sao chứ? Em cảm thấy anh ta có thể nguyện ý ngủ phòng khách?"
Nghe xong lời này Cố Lạc lông dựng lên, "Anh có ý tứ gì? Dù sao cũng sẽ không ngủ phòng em chứ?"
Ace cũng cười."Cô thật đúng là lần đầu tiên dẫn đàn ông về nhà a."
Cố Lạc buồn bực, căn cứ vào hiểu biết đối với Thi Dạ Triêu, tên khốn kiếp này không thể nào ngủ phòng khách.
Bởi vì lúc trước bị Thi Dạ Triêu tiêu hao quá nhiều thể lực cùng tinh lực, một bữa cơm hoàn toàn không đủ cho Cố Lạc cứu sống con rồng dũng mãnh, cô còn ở giai đoạn “không vững dạ”. Sau khi về đến nhà liền không có tham dự cuộc nói chuyện giữa những người đàn ông, về phòng của mình chậm rãi tắm rửa làm mặt nạ.
Cũng không biết ba con Cố gia cùng Thi Dạ Triêu có nhiều lời để nói như vậy, cây kim chỉ sắp sửa chỉ hướng 11h cũng còn chưa giải tán, nhưng cũng vì vậy để cho Cố Lạc có thời gian nấu cháo điện thoại cùng Lục Kya Việt.
Tách ra hơn nửa tháng, bình thường lại không thể tùy ý liên lạc, Cố Lạc quả thật có chút nhớ con trai rồi. Cúp điện thoại lười biếng nằm lỳ ở trên giường, trống rỗng nghĩ tới cái tiểu tử thúi kia rõ ràng cũng nhớ mình rồi lại bày bộ dạng nhỏ kiêu ngạo, nghĩ đi nghĩ lại buồn ngủ đánh tới, mơ màng đi ngủ.
Trong giấc mộng, mơ mơ màng màng nghe thấy âm thanh có người tiến vào, tiếng bước chân của anh vô cùng nhẹ, Cố Lạc xoa mắt lật người, giọng nói miễn cưỡng."Lâu như vậy?"
Không có ai trả lời cô, rất nhanh, nghe phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy. Qua một hồi lâu, Cố Lạc cảm thấy nệm sau lưng chìm chìm, sau đó một đôi tay đem cô kéo cô, mang theo nụ hôn vị bạc hà liền áp xuống, cố gắng đem con sâu ngủ của cô đuổi đi. Tay của anh không thành thật, từ trên sờ tới, cách quần ngủ đụng sờ chỗ mẫn cảm nhất của cô, cảm giác lửa nóng kích thích đánh tới, Cố Lạc lập tức đẩy anh ra.
"Đừng, em không được."
"Không được cũng phải được." Thi Dạ Triêu dục vọng rất mạnh, lại đối với thân thể cô khát vọng quá lâu, sau vài lần kinh nghiệm quá tiêu hồn, càng thêm đã xảy ra là không thể ngăn cản. Anh cũng không biết tại sao muốn cô như vậy, chính là muốn đem người phụ nữ thoạt nhìn không có gì đáng kể này đè ở dưới thân dùng cái loại phương thức này hành hạ.
Hai ba lần bị lột sạch, Thi Dạ Triêu tách ra cô, để cho cô rõ ràng cảm thụ mình. Cố Lạc lần này thật sự rất tỉnh, vừa trốn tránh nụ hôn của anh vừa lui về phía sau co lại tránh anh xâm lấn. Thi Dạ Triêu đời nào cho cô chạy trốn, đôi tay vững vàng cố định mông cô, môi cọ ở bên tai cô.
"Ngoan chút." Anh trực tiếp chen vào, kiên định chậm rãi đi vào đáy.
Cố Lạc ngửa đầu, thở nhẹ: "Đừng động, em đau!"
Thi Dạ Triêu quả thật bất động, cứ như vậy lẳng lặng cảm thụ vây bọc của cô, một lát sau chợt cười , khẽ cắn tai của cô: "Chỗ của em thật chặt, tiểu xử nữ, em như vậy sẽ khiến anh cho rằng bây giờ là đang phá hỏng em ."
Dứt lời, chợt có loại cảm giác giống như hình ảnh đã từng quen biết, Thi Dạ Triêu trong đầu bỗng dưng thoáng qua thứ gì đó, nhưng quá nhanh, bắt không được.
Cố Lạc mặt đỏ lên, tiểu Triêu Triêu ở bên trong thân thể chậm rãi động, bên tai là giọng nói khêu gợi trầm thấp của anh: "Có tốt hơn một chút hay không?"
"Anh nhẹ một chút. . . . . ."
"Được, nhưng bây giờ có bao nhiêu nhẹ, sau đó thì có bấy nhiêu nặng."
Thi Dạ Triêu xấu xa hù dọa cô, lại không biết lời này khiến Cố Lạc chấn động trong lòng. ". . . . . . Tắt đèn."
Anh tự tay tắt ngọn đèn ngủ, Cố Lạc nâng lên mặt của anh nghiêm túc nhìn, ánh t