XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.

Việt thật ra thì hơn phân nửa là mất tập trung, không biết từ cái gì trong lòng, cậu đi cũng chậm hơn so với bình thường.
Ba người lái xe về đến nhà, mưa đã lớn, Lục Kya Việt vừa tắm đi ra ngoài Thi Dạ Triêu còn chưa đi. Không biết hai người bọn họ ở trên sofa trong phòng khách mới vừa xảy ra chuyện gì, sắc mặt cô hồng quỷ dị, thấy Lục Kya Việt đi ra liền bắt đầu đuổi anh rời đi.
Thi Dạ Triêu bộ dáng tâm tình không tệ, đứng dậy kéo kéo áo sơ mi cầm chìa khóa xe và nói tạm biệt với Lục Kya Việt.
Lục Kya Việt nhìn một chút ngoài cửa sổ hình như mưa rơi lớn hơn, lại nhìn Cố Lạc một chút, cuối cùng đem cái ý niệm nho nhỏ đó giấu trở về trong lòng.
Lục Kya Việt nằm ở bên giường, đưa mắt nhìn đèn xe Thi Dạ Triêu ở trong cơn mưa to biến mất không thấy gì nữa."Mưa lớn như vậy, lái xe nguy hiểm không?"
Cố Lạc chuẩn bị đi tắm, quần cởi một nửa, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Lục Kya Việt."Con không phải là không thích anh ta? Đây là đang lo lắng cho anh ta?"
Lục Kya Việt lại gần, hỏi rất ngay thẳng."Việc nói với ba của mẹ chuyện mẹ không muốn kết hôn sao rồi?"
Cố Lạc vẻ mặt buồn bực, Lục Kya Việt liền biết không đùa, trong dự liệu, lại hỏi: "Chú ấy hôm nay đi đón máy bay sao?"
"Ách, không phải." Cố Lạc cắn môi, "Anh ta ít ngày trước đến Cố Gia tìm mẹ, chúng ta là cùng trở về ."
Lục Kya Việt đang yên lặng tiêu hóa những tin tức phía sau này, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu hơi nặng nề, Cố Lạc hiểu nhầm ý tứ của cậu, ngồi chồm hổm xuống: "Có lẽ chuyện không có hỏng bét như mẹ nghĩ, nếu như cuối cùng mẹ không thể không cùng anh ta kết hôn, ít nhất anh ta hẳn là sẽ không làm khó con, anh ta đồng ý sẽ giúp mẹ giữ bí mật, chúng ta gặp mặt sẽ không quá khó khăn."
Lục Kya Việt khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng nửa ngày, hỏi một câu: "Tại sao chú ấy biết mẹ có một đứa con còn có thể đồng ý cùng mẹ kết hôn?"
Đối với việc này Cố Lạc cũng không có đáp án chuẩn xác, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng là bởi vì không thương thôi.
"Mẹ nói cho chú ấy biết con không phải do mẹ sinh rồi hả?"
"Làm sao lại như vậy? Kya Kya, con ở trong lòng mẹ chính là do mẹ sinh." Cố Lạc rất nghiêm túc, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Lục Kya Việt."Mẹ vĩnh viễn đều sẽ không rời khỏi con, phải nhìn con từ vật nhỏ bé xíu như vậy từ từ lớn lên thành người, yêu kết hôn sinh con, đến lúc đó mẹ già rồi, phải đến phiên con chăm sóc mẹ, không cho ghét bỏ mẹ vừa già vừa xấu."
Lục Kya Việt mất hứng nhíu nhíu mày, ôm lấy cô, giống tiểu đại nhân vỗ nhẹ lưng của cô tỏ vẻ trấn an."Mẹ, con yêu mẹ, mặc kệ mẹ gả cho hạng người gì con đều tiếp nhận."
Mấy câu nói này của Cố Lạc, Lục Kya Việt rất lâu sau hồi tưởng lại, trong lòng có loại đau như dao cắt, không cách nào tưởng tượng cô lúc ấy tâm tình như thế nào mà nói lời này.
Thi Dạ Triêu nói ở chung, cũng không phải tùy tiện nói một chút, nhưng Cố Lạc cự tuyệt rất dứt khoát. Đối mặt với người phụ nữ như vậy, Thi Dạ Triêu có lúc quả thật rất nhức đầu.
Mà Lục Kya Việt biết chuyện này, là ở ngày đầu tiên của học kỳ trường học của cậu có hoạt động diễn kịch. Trường học yêu cầu học sinh tham dự biểu diễn phải có người giám hộ trình diện quan sát, Cố Lạc dĩ nhiên muốn đi. Lúc không có ở bên cạnh Lục Kya Việt bỏ qua rất nhiều trường hợp như vậy, cho nên chỉ cần tình huống cho phép, cô sẽ buông xuống tất cả các hoạt động của mình.
Là một đoạn kịch bản rất nổi tiếng, trường học có sửa đổi, thích hợp hơn để học sinh biểu hiện mình. Lục Kya Việt là một nhân vật chính trong đó, phát huy xuất sắc giành được tiếng vỗ tay ca ngợi của mọi người, còn có một chiếc cúp nhà trường đặc biệt chuẩn bị.
Không có đáng bao nhiêu tiền, nhưng mà đối với với bọn nhỏ ý nghĩa rất đặc biệt.
Biểu diễn cùng ban thưởng cũng kết thúc, học sinh cùng người giám hộ tan cuộc, Lục Kya Việt và Cố Lạc đi theo đội ngũ sau cùng. Hai người tâm tình cực kỳ tốt, vừa nói vừa cười.
Bỗng dưng, Lục Kya Việt dừng bước lại, kinh ngạc trợn tròn hai mắt."Lạc, mẹ dẫn chú ấy cùng đi sao?"
"Ai?"
Cố Lạc ngẩng đầu, đột nhiên sửng sốt, trên chỗ ngồi hàng cuối cùng còn có một người đàn ông chưa rời đi, tây trang thẳng thớm, trên mặt mang một kính mắt màu đậm, tóc ngắn gọn gàng dựng lên, chân dài vắt lên trên đầu gối một cái chân khác, tư thái thanh thản khiêm tốn, bên môi chứa đựng ý cười nhạt nhìn bọn họ.
Người kia, không phải là Thi Dạ Triêu sao?






72 đứng ở sau lưng Thi Dạ Triêu khoát tay chào hỏi với Lục Kya Việt, hai người chỉ có một buổi tối chung đụng, nhưng 72 thật sự thích đứa bé trai này. Huống chi đây là đứa bé của người phụ nữ của ông chủ cô, mặc dù không phải là đứa bé của ông chủ cô, ông chủ cô không thèm để ý, cô dĩ nhiên lại càng không để ý.
Lục Kya Việt là một đứa trẻ hiểu lễ phép, đối với danh tự này một số phụ nữ vẫn còn vô cùng có cảm tình, ngoan ngoãn kêu một tiếng chị. Lục Kya Việt nhớ mấy năm trước lần đầu tiên nhìn thấy Thi Dạ Diễm, liền bị người đàn ông đó thoạt nhìn liền rất hung ác hù sợ, từ khi biết Thi Dạ Triêu cậu đối với đị