Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
g chính là sau lưng hở một mảng lớn chừng bàn tay, cũng may xõa tóc xuống có thể che giấu.
Cô vốn là như vậy không muốn ở trước mặt người khác lộ hình xăm dọa người, Thi Dạ Triêu đối với lần này càng tỏ ra tò mò, vừa thắt nơ vừa nhìn chằm chằm phía sau lưng của cô không biết đang suy nghĩ cái gì. Cố Lạc không quay đầu lại cũng biết anh đang nhìn mình, còn tưởng rằng người này lại bắt đầu động dục, sẽ không quản anh khỉ gió.
Thi Dạ Triêu giơ tay lên sờ cô, ở trên Đồ Đằng miêu tả một vòng, cuối cùng thật lâu nhìn chằm chằm vào tiếng Hy Lạp. Thời gian hai người ở chung một chỗ không ngắn, vốn là từ thân thể bắt đầu quen thuộc lẫn nhau, cái loại đụng chạm này khiến Cố Lạc cực kỳ nhạy cảm, không thể làm gì khác hơn là tránh ra một chút."Anh không thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng muốn làm chuyện đó , cũng không nhìn thời gian một chút."
Hiểu lầm của cô khiến Thi Dạ Triêu định cúi đầu ở sau gáy cô hôn xuống, bàn tay ở eo thon của cô đang lúc vuốt ve."Câu Hy Lạp này là có ý gì? Trước đây thật lâu anh hình như cũng đụng phải người phụ nữ ở chỗ này có xăm hàng chữ này, có hàm nghĩa đặc biệt gì sao?"
Cố Lạc ngẩn ra, nghi ngờ trong lòng lần nữa trồi lên."Thật lâu là bao lâu?"
"Đại khái. . . . . . Bảy, tám năm trước." Thi Dạ Triêu vừa dùng miệng môi cọ da của cô vừa hồi tưởng lại, xác nhận."Tám năm trước."
"Tám năm trước? Chuyện lâu như vậy anh còn nhớ rõ?" Cố Lạc nuốt nước miếng, đầu ngón tay bắt đầu phát run."Vị trí che giấu như vậy, các người không có làm chuyện gì tốt chứ?"
Thi Dạ Triêu cười khẽ, "Đó là quà sinh nhật Er¬ic tặng cho anh, sao có thể bỏ qua ý tốt của nó?" Đem thân thể cô xoay lại, nâng lên mặt của cô từng cái hôn dụ hoặc : "Ghen sao? Là một tiểu cô nương rất trẻ tuổi, thân thể cũng tiêu hồn như em."
Cố Lạc làm bộ đánh anh, tiếp tục thử dò xét."Khi đó Er¬ic không phải ở San Francisco? Xa như vậy còn cố ý tặng quà cho anh? Huynh đệ tình thâm a."
Đây là châm chọc, khi đó hai anh em bọn họ tình cảm chính là ở giai đoạn trên mặt gió êm sóng lặng phía dưới gió nổi mây phun.
"Không phải, vừa vặn đoạn thời gian đó anh ở San Francisco thôi." Thi Dạ Triêu nắm cả eo của cô kéo tới, liếc nhìn đồng hồ trên tường."Còn có chút thời gian, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh?"
Cố Lạc bởi vì câu trả lời của anh trong đầu ông ông tác hưởng, căn bản không để ý anh nói gì nữa, ỡm ờ bị anh cởi lễ phục áp đảo trên ghế sa lon. Lúc Thi Dạ Triêu tiến vào tâm Cố Lạc kéo căng, mắt đang nhìn anh không có tiêu điểm toát ra bi thương khổng lồ.
Tám năm trước, chính là một năm cô biết Thi Dạ Diễm, là một năm ủy thân cho hắn, địa điểm chính là ở San Francisco.
Cô nhìn khuôn mặt của người đàn ông ở trên người này, chợt dâng lên sợ hãi, khiếp đảm, lại không dám tiếp tục chứng thực. Bị nhìn như vậy, Thi Dạ Triêu không khỏi gia tăng sức lực xâm nhập, ép cô gọi ra mới hài lòng. Bàn tay cô hướng tới anh, Thi Dạ Triêu cúi người ôm cô thật chặt, ở bên tai cô khẽ gọi tên của cô."Lạc."
"Ừ. . . . . ."
"Đừng kháng cự anh nữa, ở bên cạnh anh, anh có vật em cần, Er¬ic không cho em được, anh cho em."
Cố Lạc chợt nói không ra lời, mắt bắt đầu ướt át, trong lòng tràn đầy chua xót. Cô không phải người ngu, cảm thấy Thi Dạ Triêu đối đãi với mình bất đồng, không phải là bởi vì cô gan lớn, đó là anh cố ý dung túng để mặc cô.
Rất nhiều chi tiết ở trước mắt Cố Lạc nhất nhất xẹt qua, lúc ấy cũng không cảm giác có cái gì, sau đó hồi tưởng mới phát hiện có quá nhiều thời điểm Thi Dạ Triêu đều ở nhường cô bởi vì nhân nhượng cô, thậm chí che chở cô. Lúc ép buộc cô đồng thời lại cho cô không gian vô cùng lớn, không cho cô áp lực.
Cố Lạc chưa bao giờ từng được người khác che chở như vậy, mặc dù. . . . . . Trong phần che chở này có lẽ mang theo âm mưu cùng tính toán nào đó, nhưng so với loại lợi dụng xích lõa trắng trợn của Cố Doãn, cô phát giác thế nhưng mình một chút cũng không so đo.
Xong chuyện, Thi Dạ Triêu đi tắm dội, Cố Lạc cuộn tròn thân mình ngơ ngác nhìn trần nhà, lấy qua di động bấm mã số của Dr. J.
"Tôi còn có bao nhiêu thời gian?"
Dr. J ở bên kia trầm mặc."Chứng Lộ Gia Lôi (mình k tra nghĩa đc nên để nguyên cv) bình thường phát bệnh bắt đầu từ ba đến năm năm, nhưng là không phải tuyệt đối, thể chất mỗi người không giống nhau tình huống không giống nhau, vài chục năm cũng có. Cố Lạc, tôi vẫn là hi vọng cô có thể trở lại đón nhận trị liệu."
"Cám ơn." Cố Lạc nhàn nhạt, hết sức bình tĩnh."Tôi còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong, tôi không có thời gian, tôi sẽ chăm sóc mình, yên tâm."
Thi Dạ Triêu vẫn còn đang tắm rửa bọt trên người, một đôi cánh tay tiêm mảnh từ phía sau vòng chắc hông của anh, anh không có xoay người lại, khóe miệng không tự chủ nhếch lên."Làm dơ em."
"Đi cùng với anh em còn có thể có bao nhiêu sạch sẽ?" Cố Lạc dán lên tấm lưng rộng rãi của anh, nước ấm áp từ đỉnh đầu tưới xuống, phân biệt không được trên mặt cô đến tột cùng là nước hay là nước mắt.
Hai người tự mình duy trì tư thế hồi lâu, có thứ gì đó ở trong không khí lan tràn.
"Em biết anh muốn cái gì." C