Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

h ghế nửa nằm, tựa hồ đang hoài niệm cái gì, trong mắt ý vị không rõ.
Bây giờ là cuối mùa thu, mùa Vancouver xinh đẹp nhất.
Anh đắm chìm trong trí nhớ nào đó, lại uống một chút rượu, trong nháy mắt nhìn thấy Cố Lạc có hơi hoa mắt, thân thể phản ứng trước đại não, kéo cô đến trên đùi, vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đè xuống đầu của cô muốn hôn, mà môi ở lúc đụng vào cô lại bật thốt lên hẳn là một cái tên khác.
"Tiểu Tịch. . . . . ."
Mặc dù mơ hồ không rõ, nhưng Cố Lạc cũng vẫn nghe được rất rõ ràng, tức giận nhất thời dâng lên, nhẫn nhịn, nhịn không được, vẫn là giơ tay cho anh một cái tát.
Thi Dạ Triêu thật ra thì trong nháy mắt nói ra tên Chử Dư Tịch đã biết mình nói sai, cho nên cũng không có né tránh một cái tát của cô.
Tiếng bàn tay thanh thúy vang lên, giống như đánh nát tất cả tốt đẹp hai người xây dựng từ lâu tới nay.
Không khí trong lúc nhất thời đè nén yên tĩnh, hai người nhìn nhau không nói, như muốn ở trong mắt đối phương nhìn ra những thứ gì, nhưng cố tình đáy mắt của nhau cũng sôi trào tối đen thâm trầm u ám, đoán không ra nhìn không thấu cảm xúc. Qua một lúc lâu, Thi Dạ Triêu mới chậm chạp mở miệng: "Mới vừa rồi. . . . . . Không phải như em nghĩ."
"Đó là như thế nào?" Đầu Cố Lạc còn bị anh đè ép, duy trì tư thế hôn môi trước đó."Thì ra là chuyện anh phải xử lý là muốn tránh em để nhớ tới cô ấy? Vậy em có phải nên nói một câu xin lỗi, em không nên tới quấy rầy anh hay không."
Yên tĩnh giống như chết chóc, Thi Dạ Triêu buông Cố Lạc ra, xoa xoa cái trán, không nói gì, đứng dậy đến bên cạnh đi hút thuốc lá.
"Anh nói một lần nữa, không phải như em nghĩ, Cố Lạc, em hiểu lầm, anh biết rõ là em, chính anh ở trước máy theo dõi gặp em leo tường đi vào —— anh biết rõ là em."
Anh càng nói tâm càng loạn, nắm chặt điếu thuốc đưa vào miệng, chợt xoay người lại, lại không kịp đề phòng rơi vào con ngươi thuần khiết không hề chớp mắt nhìn mình của cô, tựa hồ đang khóc, lại hình như không phải.
"Anh biết là em suy nghĩ gì lúc hôn em lại gọi tên cô ấy không, Thi Dạ Triêu, anh vẫn luôn lừa gạt mình như vậy sao? Tựa như lúc ban đầu cùng em lên giường cũng là đem em biến thành cô ấy, trò chơi thế thân chơi thật khá sao?" Cố Lạc kềm chế tâm tình lên án, hình như cũng đâm chọt một chỗ trong nội tâm Thi Dạ Triêu.
Càng người quen, càng biết chọc nơi nào sẽ làm cho đối phương đau.
Nhiều khi khiến hai người trở nên xa xôi không phải là cự ly, mà bởi vì là quá mức thông minh.
Nếu nói "trò chơi thế thân " rõ ràng là khởi đầu của bọn họ, lúc đầu còn có thể lấy ra nói đùa, nhưng vì sao bây giờ biến thành một thanh kiếm hai lưỡi cắt ngang khát vọng đến gần nhau giữa hai người.
"Cố Lạc, chúng ta. . . . . . Cần yên tĩnh một chút." Thi Dạ Triêu không muốn tiếp tục cái đề tài này, càng không muốn cãi vã, vấn đề giữa bọn họ đã đủ nhiều.
Thi Dạ Triêu trước khi rời đi còn cho cô một cái hôn sâu, không để ý cô kháng cự.
Cố Lạc trở lại trên ghế anh ngồi qua, mắt khô khốc, định nhắm hai mắt lại cảm thụ thời gian lẳng lặng mà kiên quyết trôi qua.
Đáng sợ hơn so với nhìn thấy mình tử vong, là ở trong quá trình này, dần dần yêu một người.
. . . . . .
Thi Dạ Triêu cũng không có lập tức rời đi, ở dưới lầu đợi trong chốc lát, mấy lần ý định hành động muốn đi lên tìm Cố Lạc, nhưng cuối cùng vẫn không có làm như vậy. Bây giờ giải thích, Cố Lạc chưa chắc sẽ nghe.
Anh sờ sờ gò má bị đánh đến mơ hồ thấy đau, tự giễu thở dài: người phụ nữ này thật sự tức giận, xuống tay dùng sức như vậy. Nghĩ đến đây, Thi Dạ Triêu vẫn cười, đây coi là cô không để ý? Tựa như. . . . . . Anh đang tính địa vị Thi Dạ Diễm trong lòng anh?
Thi Dạ Triêu đột nhiên cảm thấy mình có điểm bi ai, lại luân lạc tới một ngày cùng em trai mình tranh đoạt tầm quan trọng ở trong tâm lý của một người phụ nữ. Hai người bọn họ thật sự là đời trước kẻ thù đời này làm anh em cũng không thể hóa giải, chưa bao giờ để cho anh sảng khoái.






Sau khi Thi Dạ Triêu đi, một mình Cố Lạc ngồi ở trên cái ghế đó.
Nếu như cô không có đoán sai, nơi này đối với Thi Dạ Triêu mà nói phải có hồi ức khó quên nhất, là nơi Chử Dư Tịch từng cùng anh trải qua cuộc sống. . . . . .
Cố Lạc đập vào mắt có thể thấy được, hình như khắp nơi đều có bóng dáng anh và người phụ nữ kia. Nhắm mắt lại, những bóng dáng kia, những thứ tình cảnh cũ xua đi không được. Cô nhặt lên nửa bình rượu uống vài hớp, cảm giác cay nồng từ cổ họng nhảy lên, sặc đến mắt chua xót không mở ra được. Thế nhưng khi nhắm hai mắt, tất cả hình ảnh anh vì người phụ nữ kia móc tim móc phổi cũng khiến cho Cố Lạc không chịu được.
Rất buồn cười, ngày trước cô có thể ở bên cạnh Thi Dạ Diễm mắt lạnh nhìn tình yêu của Thi Dạ Triêu với Chử Dư Tịch, vậy mà hôm nay, những thứ này lại trở thành một trong những chướng ngại đáng sợ nhất giữa hai người.
Cố Lạc không hận Chử Dư Tịch, bởi vì cô đối với Thi Dạ Triêu chưa bao giờ có nửa điểm tình yêu, hận chỉ là cô cho rằng Thi Dạ Triêu đã thoải mái, thì ra lại là đem nhữ