XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

rong đó tìm được bộ dáng Chử Dư Tịch, mà trong lòng lại ngoài dự đoán sinh ra một loại tâm tình xa lạ, anh nghiêm túc suy nghĩ một chút, cái loại tâm tình đó hình như gọi là: kháng cự.
Hai người không tiếng động nhìn nhau thật lâu, A dò xét cẩn thận mỗi một tấc của người đàn ông này, trừ giữa hai lông mày bị năm tháng rèn luyện ra trầm ổn, bộ dạng giống như trong trí nhớ của cô ta, không có thay đổi chút nào, vẫn làm cho cô ta chỉ cần là nhìn như thế này liền không nhịn được đến gần, không nhịn được muốn lấy được.
Cô ta nhón chân lên, nâng cằm lên muốn hôn anh, Thi Dạ Triêu chỉ khẽ nghiêng đầu tránh đi. Đáy mắt A âm u, cũng không cố chấp nụ hôn của anh, chỉ thuận thế đặt đầu ở trên vai anh."Em nhớ anh lắm."
Thi Dạ Triêu đẩy cô ta một cái, lại bị cô ta ôm chặt hơn. A uất ức lên án, giọng nói mang theo có hơi nức nở."Trước kia thời điểm anh muốn em, em có một lần đẩy anh ra?"
Cô không có, một lần cũng không có.
Nếu như nói trên đời này có ai bị qua tất cả hắc ám, kịch liệt, tàn nhẫn cùng quyết tuyệt của Thi Dạ Triêu, sợ là đến hiện tại chỉ có một mình A. Đối với A mà nói, tất cả dung túng cùng quý trọng của Thi Dạ Triêu đối với cô đều là giả dối, đều là bắt đầu xây dựng trên cơ sở anh điên cuồng yêu một người phụ nữ khác mà có được, còn tất cả tàn nhẫn đối với cô lại đều là chân thật.
Quá khứ như thế, mà nay vẫn như cũ như thế ——"Tôi nói một lần nữa, buông ra."
Lần này, Thi Dạ Triêu âm thanh đã lạnh xuống .
Nếu là ngày trước cô ta cho dù không nguyện cũng sẽ ngoan ngoãn mà nghe lời, nhưng lần này Thi Dạ Triêu biết, cô ta đã không còn là thuộc hạ anh nói gì nghe nấy.
Thi Dạ Triêu kéo cô ta một cái, lui về phía sau nửa bước vẫn duy trì một khoảng cách."Trước khi cô rời khỏi Thi gia mệnh lệnh cuối cùng tôi đã cấp cho cô là cái gì?"
A cắn cắn đôi môi, bướng bỉnh đáp lời: "Từ thế giới của anh —— hoàn toàn biến mất."
"Rất tốt." Thi Dạ Triêu chỉ một chữ: "Đi." Sau đó lướt qua cô ta, không lưu luyến chút nào rời khỏi.
A đáy mắt nhất thời liền đỏ, nhìn chòng chọc vào bóng lưng của anh: "Nếu anh còn nhớ tình cảm trước kia của em đối với anh, thì đã không nên đối với em ác như vậy?"
"Cũng là bởi vì nhớ một điểm này, mới ở lúc cô làm sai chuyện như vậy còn lưu cô một mạng."
Thi Dạ Triêu cũng không quay đầu lại, A xoa mắt một cái đuổi theo kéo anh lại."Mệnh lệnh cuối cùng kia không thi hành được rồi, không bằng anh trực tiếp giết chết em cho rồi!"
"Cô đã không phải là người của nhà họ Thi, không phải người của tôi, tôi không có tư cách không có quyền lợi làm như vậy, càng không muốn nhấc lên bất kỳ quan hệ gì với cô." Thi Dạ Triêu lại nhìn cô ta một cái, cơ hồ là chán ghét vỗ vỗ cằm của cô ta."Biết không? Tôi ngay cả tên của cô cũng không muốn nhớ."
A nhếch miệng lên, lần nữa nhào vào trong ngực anh, "Nhưng mới vừa rồi anh lập tức cũng biết là em, anh nhớ em."
Thi Dạ Triêu cơ hồ ở một khắc cô ta đụng phải mình kia cũng đã nhanh chóng giơ tay lên bóp chặt cổ cô ta, trong mắt nửa chút tình cảm cũng không có."Tôi nói một lần nữa, tôi và cô không còn bất kỳ quan hệ gì, cô không cần khiến cho tôi hối hận thả cô một con đường sống, cách tôi xa một chút, tôi không muốn nhìn thấy cô, một chút cũng không muốn."
Lúc anh nói lời này sức trên tay lần nữa buộc chặt, A cảm giác khổ sở hít thở không thông, sau cùng một khắc anh buông lỏng tay ra, không khí nhanh chóng trở lại trong phổi của cô. A ho khan, cười châm chọc."Anh và trước kia một dạng, mỗi lần đều phải làm cho em ở bên bờ tử vong đi một lần, sau đó sẽ cho em con đường sống."
Thi Dạ Triêu không nói, A giương mắt, thật sâu đưa mắt nhìn cặp mắt màu hổ phách kia: "Em không cảm kích anh cho em đường sống, nếu có thể, em chỉ muốn cho anh nếm thử tư vị không đường để đi. Evan, đừng rơi vào trong tay em, anh dạy cho em, em sẽ trả lại toàn bộ cho anh."
Thi Dạ Triêu kéo khóe miệng, coi như là đáp lại."Nếu thật là như vậy, tôi sẽ vui mừng chờ cô tiến bộ."






72 dừng xe, nhìn về phía Thi Dạ Triêu ở bên kia một chút, còn tưởng rằng là mình hoa mắt, nếu không ông chủ của cô làm sao sẽ cùng một người phụ nữ ấp ấp ôm ôm?
Nói chuẩn xác là bị ôm.
Mặc dù làm thuộc hạ vốn không nên nhúng tay chuyện riêng của ông chủ, nhưng 72 lòng riêng là nghiêng về Cố Lạc, ngay sau đó xuống xe đi qua.
Hơi cách chút cự ly, 72 còn chưa tới trước mặt chỉ thấy Thi Dạ Triêu kéo người phụ nữ kia ra, sau đó một chút hệ liệt dây dưa lôi kéo khiến 72 trong hoảng hốt cảm thấy bóng dáng của người phụ nữ kia giống như đã từng quen biết, chỉ là một thời gian nhớ không nổi.
Từ khi Thi Dạ Triêu bắt đầu bóp chặt cổ đối phương,72 liền tăng nhanh bước chân đến gần, thời khắc chú ý cử động của người phụ nữ kia.
"Hết lòng quan tâm giúp đỡ? Cô nói cái này gọi hết lòng quan tâm giúp đỡ? Còn không bằng anh ấy trực tiếp giết chết tôi đi." A xì khẽ, nói xong nhẹ nhàng chậm chạp: "Cái này gọi là —— vứt bỏ."
"Vậy thì thế nào? Cô cảm thấy không công bằng, nhưng trên đời nào có nhiều công bằng