80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

en hở cổ màu hồng khoác lên trên một vóc người đàn ông cường tráng cao hơn 1m8 hết sức tức cười, bọn cận vệ buồn cười không dám cười, cúi đầu làm bộ như đằng hắng.
"Bởi vì cô giống như người đàn bà chanh chua tới gõ cửa phòng tôi trước đó đang ngủ trên giường liền tỉnh ngủ!" Cố Doãn cắn răng nghiến lợi, hai mắt phóng hỏa, gạt y phục của cô choàng lên trên đầu của cô, tự thân động thủ bắt cô đẩy ra ngoài cửa.
"Ai nha, nhẹ một chút nhẹ một chút, nắm em thật là đau!"
Con thỏ nhỏ cứ như vậy dễ dàng bị ném đi ra ngoài, mới vừa kéo xuống áo khoác ở trên đầu Cố Doãn hung ác cảnh cáo liền xông tới."Trình, Tiếu, Nghiên! Tôi con mẹ nó một phân tiền cũng không nợ cô, giả ngây giả dại vô dụng! Tối nay nếu để cho tôi nghe được cô líu ríu tôi liền rút đầu lưỡi của cô! Lại gõ cửa phòng tôi một cái tôi liền chém móng vuốt của cô! Nghe kỹ, cút xa xa một chút cho tôi đấy! Tôi mà nóng nảy không có gì hay!"
Dứt lời, cửa chính ầm ầm đóng kín.
Trình Tiếu Nghiên vểnh vểnh lên cái miệng nhỏ nhắn, một mình lầm bầm: "Nợ tiền không trả coi như xong, vẫn không có lương tâm như thế." Xoay người phải đi, suy nghĩ một chút, nhếch miệng, hít sâu một hơi hướng về phía cửa cất giọng hô: "Cố Doãn, nhớ uống thuốc! Sớm uống thuốc một chút có thể đem vi khuẩn (virus) bóp chết trong trứng nước đó!"
Bên trong cửa Cố Doãn nhất thời cảm thấy huyệt Thái Dương mơ hồ co rút đau đớn.
"Còn nữa, nhớ trả tôi 500 đồng tiền!"
—— con mẹ nó!
Cố Doãn bước chân ngừng lại một chút, quay lại lần nữa, xoay người lại dùng sức kéo ra cửa chính chuẩn bị đem đầu của cô vặn xuống, nhưng ngoài cửa nào còn có bóng dáng tên ngu ngốc kia?
Cũng mở cửa trong lúc đó, còn có Cố Lạc.
Đối với Thi Dạ Triêu bỗng nhiên xuất hiện, cô kinh ngạc cực kỳ, rất nhanh, kinh ngạc chuyển biến thành vui mừng, mặc dù thoạt nhìn anh càng giống như là ông chồng tới bắt kẻ thông dâm.
Thi Dạ Triêu đứng ở phòng ngủ, nhìn chằm chằm trên giường vốn là bằng phẳng rõ ràng cho thấy dấu vết bị người ngồi qua như có điều suy nghĩ, quay đầu lại nhìn Cố Lạc một chút."Quần áo của em là vừa mặc vào hay là đang chuẩn bị cởi?"
Cố Lạc nhún nhún vai, "Thế nào, có cần em mở ra hộc tủ cho anh xem xem bên trong có cất giấu một người đàn ông hay không?"
Thi Dạ Triêu rốt cuộc ý thức được mình đang làm gì, vẻ mặt khẽ ngưng đọng, không hề cởi nút áo tây trang ra nữa, kéo xuống cà vạt, trong ánh mắt mang theo mùi vị giá rét ở bên ngoài, cùng cô giằng co một hồi lâu mới mở miệng nói: "Tới đây."
Thi Dạ Triêu không biết những lời này của mình ở trong lòng Cố Lạc nhấc lên một cuộc vòng xoáy khổng lồ, cô cũng không tính ánh mắt hiền hòa đóng cửa chính, không nói một lời nhìn anh: nhiều năm trước một đêm kia, anh không phải là như vậy cho gọi cô đến bên cạnh mình sao? Ngay lúc đó nội tâm của cô tâm thần thấp thỏm, mang theo thứ gì đó tuyệt vọng. Mà hiện tại nhiều năm sau, anh vẫn như cũ dùng một loại giọng nói bá đạo này kêu cô.
Cố Lạc ở trước khi anh không nhịn được bộc phát thuận theo đầu nhập vào ngực của anh, ở trong ngực cọ xát."Evan."
Thi Dạ Triêu nghiêm mặt không có trả lời cô, Cố Lạc đang bưng mặt của anh chủ động hôn lên. Thi Dạ Triêu nghiêng đầu tránh ra, bỏ cánh tay ôm của cô."Trước đem mùi vị của người đàn ông khác trên người em tẩy rửa sạch sẽ."
Cố Lạc liền cười, cường ngạnh vẫn cứ lấy được một cái hôn, môi chống đỡ môi của anh nỉ non: "Không muộn."
"Cái gì?"
"Anh không phải mới vừa hỏi em tới sớm hay là tới muộn, em nói anh tới không sớm cũng không muộn."
Không sớm không muộn, ở thời điểm cô hiểu được cái gì là yêu, ở thời điểm cô hiểu được nên quý trọng như thế nào, ở thời điểm cô có thể dùng lực lượng của mình kéo anh ra khỏi vực sâu khổ sở —— cho nên, tình cảm của bọn họ tới không sớm không muộn, đúng là cô mong muốn.






Bốn phía ngọn lửa ngất trời, tiếng súng, tiếng gọi ầm ĩ, chạy, ngã nhào, máu tươi, đau đớn. . . . . .
Hình như có người nào đó đang đuổi theo cô, hoặc là cô đang đuổi theo người nào đó, không phân rõ, chỉ biết mình đang chạy nhanh.
Bỗng dưng, dưới chân trống không, cả người bắt đầu hạ xuống, không có ai bắt được cô, mà cô cũng không bắt được bất kỳ vật gì. Rất nhiều người và chuyện vội vã xẹt qua ở trước mắt cô, Cố Bạch Bùi, Cố Doãn, Từ Ngao, Nhan Hạ, Thi Dạ Diễm, Lục Kya Việt, sau đó là ——
Người kia mặt còn không kịp thấy rõ, một đôi tay của đàn ông đưa về phía cô, phải bắt được cô trước một khắc, dưới chân một lực lượng khổng lồ kéo cô vào vực sâu không đáy.
Trên đỉnh đầu một điểm ánh sáng cuối cùng và ta người đàn ông kia cách mình càng ngày càng xa. . . . . .
Cố Lạc tham lam nhiệt độ trên người anh, cảm thụ anh đụng chạm, hồi tưởng giấc mộng vừa rồi kia. Cũng không biết tại sao, cô kiên định tin tưởng trong mộng đó người cô không cách nào thấy rõ chính là anh, còn cánh tay muốn bắt được tay của cô cũng nhất định là anh.
Cô tính toán không dậy, Thi Dạ Triêu duỗi tay ra từ trên giường kéo chăn xuống đắp lên trên người hai người, để tùy duy trì c