Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1666 lượt.

br>Mưa xối xả như trút nước nói đến là đến, tràn đầy trời đất, trong nháy mắt ngăn cách tầm mắt của mọi người. Cố Lạc lôi kéo Trình Tiếu Nghiên ở trong đám người xuyên qua, tránh mưa ở dưới một gian cửa hàng.
Mưa to có chút lạnh, mang theo nhiệt độ, Trình Tiếu Nghiên quấn chặt cái khăn choàng lớn hắt hơi một cái. Một bé trai tám tuổi cùng các cô cùng nhau tránh mưa, nghiêng đầu nhìn cô một cái, Trình Tiếu Nghiên thân thiện cười với nó cười một cái.
Bé trai chỉ mặc một bộ áo đơn, run lẩy bẩy, trơ mắt nhìn cô. Trình Tiếu Nghiên lòng mền nhũn, hướng nó ngoắc ngoắc tay, dùng tiếng nói bản địa gọi nó tới bên cạnh mình, kéo nó tựa sát sưởi ấm.
Cố Lạc tựa vào cái cọc gỗ bên cạnh, cười cười với bé trai."Tự cháu ra ngoài sao?"
"Ba sẽ đến đây tìm cháu, ông ấy bảo cháu ở chỗ này chờ ông ấy."
Lại qua ước chừng một khắc đồng hồ, mưa to càng lớn, quanh mình cơ hồ bị màn mưa ngăn cách hoàn toàn, nhiệt độ cũng càng ngày càng thấp. Nhìn đồng hồ, đã là thời điểm mặt trời xuống núi rồi, nước K sau khi mặt trời lặn nhiệt độ luôn luôn giảm xuống cực nhanh, phải chuyển sang nơi khác.
Cố lạc gõ cửa tiệm sau lưng một cái, qua một lúc lâu một người đàn ông trung niên dáng người nhỏ gầy mới từ bên trong ra ngoài, là chủ cửa hàng, một bộ dáng còn buồn ngủ, tóc rối bời. Chủ cửa hàng mặc dù bị cắt ngang giấc ngủ, nhưng lại tốt bụng cho bọn họ đi vào.
Trong cửa hàng ánh đèn mờ mờ, đống đồ lộn xộn ngổn ngang không chịu nổi, kết cấu đơn giản, mở rộng, hai bên là giá hàng, ở giữa chừa lại lối đi nhỏ cũng không rộng. Cố Lạc theo thói quen không để lại dấu vết nhanh chóng dò xét tình huống cái tiệm này một phen, nhận lấy hai cái mền chủ cửa hàng đưa tới nói cám ơn.
Chủ cửa hàng lại bưng lên đồ uống đen thùi lùi lại nóng hổi xuất hiện, không đầu không đuôi ngồi trò chuyện.
Thấy người đàn ông kia cũng uống thứ kia, Cố Lạc mới khẽ uống vài hớp, mùi vị kỳ lạ, không ngon lắm, cũng không có khó uống đến muốn ói ra ngoài.
Lại 2-3 người lục đục đi vào đi vào tránh mưa, trong tiệm không gian có hạn, cho nên đều chỉ đứng ở cửa.
Trình Tiếu Nghiên nói chuyện với bé trai đang lúc vui, cửa tiệm bằng gỗ lần nữa bị đẩy ra, một người đàn ông áo đen vóc dáng to lớn cường tráng đi vào. Bé trai lập tức kêu một tiếng "Ba" , từ trong ngực Trình Tiếu Nghiên đứng lên.
Ánh mắt người đàn ông tập trung bên này, cất bước chạy thẳng tới.
Cũng không biết là có phải Cố Lạc quá mức nhạy cảm hay không, chợt cảm thấy có cái gì không đúng, quét mắt ba người tránh mưa ở ngoài cửa nhỏ giọng nói chuyện, nhìn lại người đàn ông cường tráng to lớn một cái. Lực chú ý của người đàn ông đều ở trên người con trai, cũng không để ý những người khác.
Bỗng dưng, Cố Lạc cảm giác bên kia mấy người đàn ông đã ngưng nói chuyện với nhau, còn có một người giương mắt liếc trộm cô một cái.
Cố Lạc nhìn lại ba của đứa bé kia, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhạt nhòa, nụ cười kia hình như lộ ra một cỗ không khỏi khác thường. Thời điểm người đàn ông áo đen cách con trai chỉ có mấy bước chợt vươn tay, Cố Lạc tâm căng thẳng, bởi vì tầm mắt của hắn cũng không phải rơi vào trên người của bé trai, mà là rơi vào trên mặt Trình Tiếu Nghiên!
Gần như là ở lúc tay người đàn ông áo đen sẽ lập tức đụng phải Trình Tiếu Nghiên thì Cố Lạc đem cái ly trong tay chợt hướng khuôn mặt người đàn ông ném qua, hô to một tiếng: "Snake!"
Người đàn ông bị nước trà nóng dội vào mắt, kêu rên một tiếng che mắt, Cố Lạc bay lên một cước trúng bụng người đàn ông, ép hắn cúi người xuống. Cơ hồ trong cùng một lúc, ba người đàn ông ở ngoài cửa bắt đầu hướng bên này đến gần. Chuyện xấu đột nhiên xuất hiện khiến Trình Tiếu Nghiên ngẩn ra, nhớ tới Cố Lạc lúc trước đã nói qua, phản ứng cực nhanh đứng dậy, mới bước một bước liền bị Cố Lạc kéo trở lại, nhỏ giọng nói: "Cửa sau!"
Chủ cửa hàng hình như lại càng hoảng sợ, vừa muốn nổi giận chất vấn, trong giây lát súng trong tay Cố Lạc đã chỉ về hướng hắn, tất cả điều muốn nói đều chỉ có thể nuốt trở về, ngồi ở trên ghế sa lon không dám khinh xuất vọng động. Đừng nhìn bình thường suy nghĩ của Trình Tiếu Nghiên cùng người bình thường không giống nhau, lúc này phản ứng nhanh chóng ngoài dự đoán, di chuyển một cái xuyên qua khe hở ghế sa lon chạy đến cửa sau.
Cô không thấy đồng thời ở lúc cô chạy ra, ánh mắt của chủ cửa hàng bỗng chốc trở nên hung ác, ngoài ý muốn đá rơi súng của Cố Lạc.
Tay Trình Tiếu Nghiên sau khi mở cửa ra không nhịn được quay đầu lại liếc mắt nhìn, người đàn ông áo đen đã thẳng người lên, mặt lộ vẻ sát khí, thẳng hướng Cố Lạc giơ quyền mà đến.
Cố Lạc không để ý tay đau, linh hoạt lắc mình né tránh, thuận tay kéo khăn trải bàn, đá ngã giá hàng chặn lại đường. Đang tránh né đối phương lại một quyền vô ích, vung khăn trải bàn đổ mấy thùng dầu không biết tên trên bàn, ném một cái bật lửa, một đạo tường lửa khác kịp thời ngăn trở con đường ba người đàn ông muốn đi cửa sau bắt Trình Tiếu Nghiên, cũng đồng thời ngăn trở đường lui của chính cô.
Mấy người bao bọc vây quanh Cố Lạc, lòng của Trình Tiếu Nghiên níu chặt, tầm m


Polaroid