Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
không giống vậy.
Trước khi đưa Thi Dạ Triêu lên máy bay, Cố Lạc nhìn đám người bên cạnh sắp chia ly hoặc đang chia ly gì đó, trong đầu chợt cũng toát ra nồng đậm tư vị khó chia lìa, ôm cánh tay Thi Dạ Triêu, đầu nghiêng nghiêng, than thở.
"Vì sao đột nhiên cảm thấy không nên đồng ý Cố Doãn, em hình như. . . . . . Có chút quyến luyến anh, luôn có một loại cảm giác sẽ tách ra rất lâu với anh, thật kỳ quái."
Thi Dạ Triêu cúi đầu nhíu mày, lát sau mới mở miệng: "Cố Lạc, không bằng đi cùng anh đi."
Cố Lạc bất đắc dĩ than thở lần nữa, lắc đầu một cái, sau đó vỗ vỗ khuôn mặt anh tuấn của Thi Dạ Triêu."Lúc em không có ở đây anh tự giác một chút, đừng để cho em trở về phát hiện anh ăn vụng, nơi này của anh, nơi này, còn có nơi này ——" chỉ chỉ đầu anh, tim của anh, còn có bụng dưới của anh chỗ tiểu Triêu Triêu: "Đều chỉ có thể nghĩ tới em."
Có lúc phụ nữ bá đạo rất có tác dụng với nơi đó của đàn ông, truyền thanh nhắc nhở lên máy bay, Thi Dạ Triêu nâng đầu của cô hôn xuống, sau đó nhìn thẳng ánh mắt của cô, thấp giọng gọi tên của cô: "Lạc."
Cái hôn này rất là triền miên, hôn đến âm thanh Cố Lạc cũng mềm ra."Hả?"
Nguyên tưởng rằng anh sẽ nói ra chút lời tâm tình làm cho người ta tim đập đỏ mặt, nhưng đợi đến cuối cùng bất quá cũng chỉ là một câu rất không có sáng ý ——"Chăm sóc chính mình."
"Em cũng không phải là đứa bé, càng không phải là tiểu nha đầu ngây thơ." Cố Lạc lành lạnh châm chọc: "Thay vì lo lắng cho em, không bằng đem đám người tiền nhiệm ngổn ngang kia dọn dẹp sạch sẽ, đừng cho là em không biết giận."
Phụ nữ của Thi Dạ Triêu mặc dù không nhiều, nhưng mỗi người cũng không dễ đối phó. Nhắc tới cũng kỳ quái, cho dù thời điểm vẫn còn yêu Thi Dạ Diễm cũng vẫn ăn dấm rõ ràng như vậy, mà người phụ nữ gọi là Al¬ice chân thật xuất hiện ở trước mắt cô khiến Cố Lạc trước nay chưa có dự tính gì! Chứ đừng nói đêm đó Thi Dạ Triêu uống rượu say lúc hôn cô lại gọi tên Chử Dư Tịch làm cho cô có bao nhiêu không cách nào nhịn được.
Đây là. . . . . . Bởi vì yêu sao?
Đáp án đang ở trong lòng, cả người đều là ngọt. Máy bay xẹt qua trên đỉnh đầu, càng ngày càng xa, cuối cùng biến thành một điểm đen nhỏ, sau đó biến mất ở tầm mắt bên ngoài.
Cố Lạc nghĩ, người đàn ông này mới là một đoạn tình cảm đầy đủ nhất của cô, mặc kệ trong thật lòng pha bao nhiêu những thứ đồ khác, cô đều có thể bỏ qua không tính, chỉ cần trong đó có tình yêu cực kỳ thuần túy.
. . . . . .
Cố Lạc theo địa chỉ Cố Doãn đánh dấu trong tài liệu đi tới chỗ Trình Tiếu Nghiên, giơ tay lên gõ cửa.
Qua một lúc lâu, bên trong truyền đến động tĩnh, sau đó cửa mở ra.
Một người phụ nữ có mái tóc lộn xộn, mặc đồ ngủ chiếm cứ ở tại cửa ra vào, ngáp một cái quan sát cô, sau đó âm thanh mang theo chút lười biếng dùng Anh ngữ hỏi cô: "Xin hỏi cô tìm ai?"
Cố Lạc cũng đồng thời quan sát cô, lại dùng Trung văn trả lời: "Tiểu thư Trình Tiếu Nghiên?"
Trình Tiếu Nghiên lắc đầu một cái, cực kì mệt mỏi gãi gãi khuôn mặt nhỏ nhắn, vẫn dùng Anh ngữ."Tìm lộn, không có người này, cô ấy không ở nơi này."
Dứt lời muốn đóng cửa, bị Cố Lạc kịp thời ngăn trở.
Cô trả lời trăm ngàn chỗ hở khiến Cố Lạc bật cười, "Trình tiểu thư, máy bay của cô còn 3h nữa cất cánh, cô xác định còn muốn ngủ sao?"
Trình Tiếu Nghiên ngẩn ra, lần nữa mở cửa ra nhìn chằm chằm Cố Lạc: "Cô là ai nha?"
"Cố tiên sinh phái tôi tới."
"Cố tiên sinh nào?"
"Cô biết rất nhiều Cố tiên sinh?"
Trình Tiếu Nghiên suy nghĩ một chút, sắc mặt bỗng chốc biến đổi, thận trọng hỏi: "Cố. . . . . . Cố Doãn?"
Thấy Cố Lạc, Trình Tiếu Nghiên giống như thấy quỷ kêu lên một tiếng: "Má ơi!" Sau đó khí thế sét đánh không kịp bưng tai ầm một cái đóng cửa.
. . . . . .
Cố Doãn vừa xuống máy bay liền nhận được điện thoại của Cố Lạc, vừa nhận liền nghe Cố Lạc nói, chân mày nhất thời nhăn lại. Cố Lạc nhìn cánh cửa kia hỏi: "Anh làm gì với cô ta? Cô ta hình như rất sợ bộ dáng của anh?"
"Chuyện cười." Cố Doãn chê cười: "Anh có thể làm gì với cô ta, cô ta cũng xứng?"
Cố Lạc không có phát biểu ý kiến, "Vậy làm sao bây giờ?"
"Một cánh cửa sẽ làm cho em không có cách? Nhà chúng ta làm cái gì? Bán món đồ chơi sao?"
"Anh bảo em làm nổ tung cửa thật sao?" Cố Lạc không tin đảo cặp mắt trắng dã. Cố Doãn ở bên kia đã lên xe, xoa xoa cái trán, gương mặt không nhịn được. "Tùy em làm thế nào bắt cô ta ra ngoài, nhiệm vụ hoàn thành là được."
Nói xong cũng đùng một cái cúp điện thoại, cùng thời khắc đó, Trình Tiếu Nghiên chợt mở cửa ra, nắm trong tay một cây gậy bóng chày, một thân đề phòng. Cố Lạc còn duy trì tư thế nghe điện thoại, ngẩn người một chút.
"Là . . . . . Là Cố Doãn sao?" Trình Tiếu Nghiên hất hất cằm, ý bảo điện thoại di động của cô.
"Là hắn." Cố Lạc mới vừa trả lời như vậy, Trình Tiếu Nghiên nước mắt cũng sắp trào ra, trước ngực phập phồng, giống như là nổi lên nỗi buồn rất lớn: "Cô nói với hắn tôi không làm! Chính là không làm! Cho bao nhiêu tiền cũng không làm!"
Cố Lạc lông mày nhíu lại, đầu óc trong nháy mắt lục lọi mấy lấn."Trình tiểu thư, cô có p