Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.

Triêu: "Sau chuyện này, Cố Doãn âm thầm gặp mặt Eric."
Đó là ba tháng trước, sau khi Thi Dạ Diễm biết được Thi Dạ Triêu và Cố Lạc gặp chuyện không may thì đi tìm anh. Thi Dạ Triêud☂đ☂L☂q☂đcòn chưa thoát khỏi nguy hiểm nên Thi Thác Thần không cho bất kỳ ai gặp anh. Tuy lúc đó nghi ngờ là do Cố Doãn gây nen nhưng trước khi Thi Dạ Triêu tỉnh thì 72 im lặng không nhắc gì tới chuyện này.
Thi Dạ Diễm hiểu ý cô, "Nghi ngờ tôi?"
Dưới tình huống sống chết chỉ cách nhau một sợi chỉ, 72 chỉ mong Thi Dạ Triêu có thể mở mắt ra.
"Từ nhỏ tới lớn, đã nhiều năm như thế, đây là lần thứ hai tôi thấy anh ấy nằm trong đó." Thi Dạ Diễm nhìn Thi Dạ Triêu đang nằm qua lớp kính cửa sổ, nhớ lại một màn mấy năm trước. Người đó từng Chử Dư Tịch gây thương tích, mà bây giờ thì là vì Cố Lạc mà bị thương.
Thi Dạ Triêu là một người vô cùng tiếc mạng. Bởi vì chỉ có thể sống mới có thể biến dục vọng thành hiện thực, mới có thể hoàn thành dã tâm của anh. Lúc tuổi bọn họ chưa lớn, Thi Dạ Triêu từng nói một câu với anh ta: "Anh không biết cái gì là anh em, chỉ biết là người thắng làm vua."
Thi Dạ Triêu làm tất cả chỉ là vì bốn chữ "Người thắng làm vua" này. Cho dù là đối mặt với đối thủ cạnh tranh hay là anh ta. Anh ta không muốn nhắc lại Chử Dư Tịch, nhưng từ lúc đó anh ta bắt đầu dao động. Nếu Thi Dạ Triêu và Cố Lạc ở bên nhau là có mục đích thì đến bây giờ, phải chăng cái giá phải trả cho mục đích đó quá lớn?
Về việc này, Thi Dạ Diễm muốn tới nhà họ Cố hỏi cho rõ ràng nhưng Cố Doãn lại tìm tới anh ta trước.
Cố Doãn rất ít khi chủ động hẹn anh ta. Hai nhà trở mặt, vốn tưởng rằng sẽ chạm mặt nhau một lần lành ít dữ nhiều nhưng thái độ của Cố Doãn lại khiến người ta đoán không ra. Thi Dạ Diễm không nhìn thấy quá nhiều cảm xúc từ trên mặt anh ta, chỉ chủ yếu nói chuyện xưa, cũng không nhắc nhiều về Cố Lạc. Cuối cùng mới vòng trở lại điểm quan trọng. Rốt cuộc ánh mắt Cố Doãn từ từ thay đổi. Thi Dạ Diễm biết rốt cuộc anh ta quyết định nói ra mục đích chuyến này.
"Chắc chắn anh không biết lần đầu tiên tôi biết anh từ chỗ Cố Lạc trong tình huống nào." Cố Doãn nói.
Thi Dạ Diễm cũng không thấy lạ, chỉ cảm thấy trong ánh mắt nhìn mình lúc này của Cố Doãn có mang theo chút khó hiểu. "Anh có tin tức của Cố Lạc không?"
Cố Doãn nhắm mắt, day day đầu đang âm ỉ đau. "Nếu có thì tôi ngồi đây nói chuyện với anh làm gì?"
Thi Dạ Diễm không nói, chớp mắt rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cố Doãn đứng dậy, đi tới trước cửa sổ để tránh ánh mắt của anh ta, một lúc lâu sau mới nặng nề nói: "Eric, tôi biết anh muốn gì."
Thi Dạ Diễm nhíu mày chờ anh ta nói tiếp. Cố Doãn đốt thuốc: "Nếu anh muốn, tôi có thể giúp. Anh hiểu ý của tôi."
Chỉ trong nháy mắt đó, bỗng có rất nhiều thứ hiện lên trong đầu Thi Dạ Diễm. Nhưng nó chỉ lướt qua chứ không để anh nắm rõ đó là thứ gì. "Tôi nghĩ anh đang ở cạnh Evan."
"Tôi chỉ có một em gái là Cố Lạc." Cố Doãn cắn điếu thuốc, thong thả nói: "Vả lại cô ấy không chỉ là em của tôi."
Dường như những lời này đã là đáp án như Thi Dạ Diễm cũng không cho rằng là như thế. Anh cười mỉa mai: "Rốt cuộc là Evan đắc tội ai, cũng là anh đắc tội ai? Nếu anh nghĩ vậy thật thì có lẽd☀đ☀L☀q☀đCố Lạc sẽ không xảy ra chuyện."
Không sai. Thi Dạ Diễm chưa bao giờ nghĩ lời Cố Doãn là thật. Giống như mối quan hệ giữa Cố Doãn và Thi Dạ Triêu chẳng qua chỉ là thành lập trên cơ sở đôi bên cùng có lợi chứ không phải là bạn bè như họ nói.
Người như bọn họ rất ít tin ai đó thật sự. Bọn họ chỉ tin vào mình, mục đích cuối cùng chẳng qua là quyền thế và lợi ích. Thi Dạ Triêu như thế, Cố Doãn càng hơn thế.
Trước khi đi, Cố Doãn để lại một câu: "Eric, mong anh đừng quên tất cả mọi thứ bây giờ của anh là ai cho."
Những lời này không chỉ nói tới một người.






Một câu nói đã gợi lên hai khúc mắc một ân một oán của Thi Dạ Diễm.
Chuyện thế gian một vòng lại một vòng, chân tướng luôn luôn phức tạp hơn chúng ta nghĩ.
Cho tới bây giờ Thi Dạ Diễm chỉ biết là Thi Dạ Triêu buộc anh ta phải rời khỏi nhà họ Thi, là nhà họ Cố giúp anh ta Đông Sơn tái khởi. Nhưng không biết người đứng phía sau màn đẩy anh ta vào cảnh hai bàn tay trắng trong một đêm lại còn hãm sâu vào khủng hoảng chân chính lại à người khác.
Người này, chính là người anh ta vẫn mang ơn - Cố Doãn.
Không phải sau này Cố Doãn mới bày nước cờ này. Là đã sớm lặng yên bày ra từ nhiều năm trước. Rốt cuộc đã chờ bao lâu? Anh quay về xe, nhắm mắt nhớ lại, chắc là lúc biết Cố Lạc nương nhờ vào Thi Dạ Diễm.
"Thật xin lỗi, tôi đã có hẹn."
Vốn Thi Dạ Diễm không để ý tới nhưng người phụ nữ lại to gan ngồi xuống. "Thật khéo. Tôi cũng hẹn người ta."
Câu này đã đổi sang tiếng Trung.d⊹đ⊹L⊹q⊹đGiọng của người phụ nữ này khiến huyệt thái dương của Thi Dạ Diễm nảy lên, dường như...dường như đã từng quen. Người phụ nữ đeo kính râm rất lớn, tóc dài che mặt, chỉ để lộ ra một đôi môi đỏ. Lúc này khóe môi đang chứa ý cười, nhìn anh, rồi sau đó bưng cái ly trước mặt mà anh chưa từng chạm vào lên, khẽ nhấ


Snack's 1967