Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
ức.
Hồi lâu, 72 chờ không thấy anh nói gì thì lui lại một bước, khẽ dựa vào kệ hàng: "Bên phía đội trưởng Từ có mới không?"
Ngải Tư cũng lùi lại một bước, hai người đứng đối diện nhau. 72 tập trung chờ anh trả lời nhưng không ngờ anh lại từ trên cao nhìn xuống, liếc mình vài lần, cười tủm tỉm, dùng tiếng Trung hỏi: "72 là mã số của cô à? Có thể hỏi tên thật của cô được không?"
Lúc nói chuyện, tay anh xẹt qua đuôi tóc của cô. 72 không để lại dấu vết tránh khỏi, cũng đổi sang tiếng Trung: "Thời gian của tôi không nhiều, xin nhanh một chút."
Khóe miệng Ngải Tư nhếch lên, lấn về phía cô. 72 lấy bình hoa trong tay ngăn thân mình anh lại, tạo khoảng cách giữa hai người. Ai ngờ Ngải Tư lại thuận thế lấy bình hoa trong tay cô đi, với tay đặt nó về vị trí cũ. Lúc này giữa hai người không còn gì ngăn cách, chỉ cách một khoảng nhỏ.
Đầu 72 bị ép sát vào kệ hàng phía sau, không còn đường lui. May là Ngải Tư không vượt qua khoảng cách giữa họ, chỉ hơi cúi đầu, cố đè giọng xuống thấp nhất: "Cô cho là ai làm chuyện này? Vẫn nghi ngờ Cố Doãn à?"
Tư thế của anh ngả ngớn nhưng lại bàn bạc chuyện rất đứng đắn. 72 kiềm chế, "Tôi không mong là anh ta. Dù sao thì Cố tiểu thư cũng là em gái của anh ta."
Ngải Tư ra hiệu cho cô nói hết nhưng lại chống hai cánh tay bên cạnh cô, vây cô ở trước người mình. 72 mấp máy môi, giơ một tay lên, nhẹ nhàng khoác lên cổ anh.
Trong mắt người khác, bọn họ như một đôi tình nhân, chỉ có Ngải Tư biết rằng chỉ cần tay cô dùng sức một chút là có thể vặn gãy cổ anh.
Sao người phụ nữ nào anh cảm thấy có hứng thú đều khó đối phó thế?
Ngải Tư hậm hực thu tay, kéo mũ xuống, an phận đút tay vào túi quần, trấn an cô: "Đừng căng thẳng thế. Chỉ là để che mắt người khác thôi, cô biết mà."
72 hừ lạnh một tiếng đầy ghét bỏ, xoay người rời đi, không hề nói nhiều thêm với anh nửa chữ. Ngải Tư gọi cô cũng không nghe.
Người phụ nữ này, tính tình đủ lớn. Ngải Tư bất đắc dĩ theo sau cô. 72 vung tay ra sau, vẻ mặt như chạm phải thứ gì đó không sạch sẽ. "Tôi nói ròi, không có dư thời gian cho anh."
Ngải Tư rất bi thương, nhún nhún vai: Ok, đưa tôi đi gặp Thi Dạ Triêu."
...
Toronto
Lần đầu tiên Ngải Tư vào nhà lớn của nhà họ Thi, cũng là lần đầu tiên gặp Thi Dạ Triêu sau khi sự kiện kia xảy ra.
Trước cửa sổ sát đất là một ma - mơ - canh mặc một bộ áo cưới trắng tinh. Ngải Tư cũng biết đó là để chuẩn bị cho ai, trong lòng buồn bã. Anh giờ một lát mới thấy Thi Dạ Triêu xuất hiện, rõ ràngd✯đ✯L✯q✯đrằng anh ta không kiên nhẫn hơn 72 chút nào, đi thẳng vào vấn đề bằng một chữ: "Nói."
Ngải Tư cũng không nói lời vô ích, "Tin tức không rõ, manh mối có hạn, bối cảnh của người này không hề nhỏ."
Khuôn mặt tuấn tú của Thi Dạ Triêu tái đi, "Từ Ngao bảo anh mang vài câu vô nghĩa thế cho tôi à?"
Ngải Tư như không nghe thấy lời mỉa ai của anh, ghi lại từng manh mối trong đầu cho anh. "Tư liệu nắm được trước mắt vẫn là một người đại diện anh ta."
Thi Dạ Triêu nhanh chóng đọc lướt qua, nghe vậy thì giương mắt: "Ai?"
"Một người phụ nữ." Ngải Tư nói tới đây thì biết không cần phải nhiều lời nữa.
72 nhíu mi. Thực ra mục tiêu người này muốn nhằm vào không phải chỉ là Cố Lạc hoặc Thi Dạ Triêu mà là hai người bọn họ. Là au mà ra tay độc ác với Cố Lạc như thế? Là ai hận Thi Dạ Triêu như vậy?
Phụ nữ...
Theo vẻ mặt của Thi Dạ Triêu thì bọn họ cùng nghĩ tới một người.
Ngải Tư cũng là người có năng lực đoán ý qua lời nói và sắc mặt, cười: "Có người rồi?"
72 lấy ra một bộ album và manh mối, mở ra từng cái một. Người tình của Hổ Sa chết, có người lén đặt bom trong xe Thi Dạ Triêu, suýt nữa gây thành thảm kịch v.vv...Từng sự kiện xâu chuỗi với nhau.
Ngải Tư cầm lấy mấy tấm hình trong số đó, dừng trên tấm cuối cùng. 72 hỏi: "Sao?"
"Tôi từng gặp người này." Anh chỉ người đàn ông quay mặt lại trên tấm hình.
"Gặp ở đâu?"
Ngải Tư trầm ngâm nhớ lại, cuối cùng cho ra một đáp án: "Vài năm trước, tôi theo Cố Lạc đi Miami, từng gặp người này bên cạnh người nào đó. Sở dĩ nhớ rõ như thế là bởi vì một con mắt của anh ta là giả."
Miami! Lòng 72 căng thẳng, quay sang nhìn về phía Thi Dạ Triêu vẫn luôn không nói một lời. "Gặp người này bên cạnh ai?"
Ngải Tư cố ý dừng một chút, đưa ra một câu trả lời rất chắc chắn:
"Eric."
...
Quả nhiên.
72 cụt hứng ngồi trên ghế, Thi Dạ Triêu từ từ hạ mi mắt, để lại một phòng yên tĩnh đầy áp lực.
Một bóng người đứng thẳngd✿đ✿L✿q✿đtrước cửa, Ngải Tư cách một cái bàn đều cảm nhận được gió bão lạnh thấu xương càng ngày càng lớn, chỉ có hơn chứ không kém lần gặp mặt giương cung bạt kiếm ở nước K ba tháng trước.
Ngực Thi Thác Thần bởi vì quá kiềm chế mà phập phồng, rồi sau đó lấy điện thoại trong ngực ra, chờ bên kia được nối máy thì nghiến răng nghiến lợi hạ lệnh:
"Đưa Eric về đây, không quan tâm là dùng cách nào!"
Khắc cốt ghi tâm
Người đàn ông bị Ace chỉ đích danh trên tấm ảnh đúng là người ở cạnh A kia mà Thi Dạ Triêu và 72 gặp ở sân bay