Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
ảo giác của cô, vừa đụng liền tan. Cố Lạc không dam nhìn nhiều, xoay người nhào vào ngực anh, không kìm nén được kích động: “Thật hận vì sao không tổ chức đám cưới ngay ngày mai.”
“Không thể chờ được nữa sao?” Thi Dạ Triêu nhẹ nhàng nắm vai cô, nhưng là câu hỏi không mang chút cảm xúc nào.
Cố Lạc đằm chìm trong vui sướng cũng không phát hiện, kéo đầu của anh lại hôn, mà Thi Dạ Triêu cũng không kéo dài nụ hôn, ôm cô đi đến trước áo cưới: “Có muốn mặc thử không?”
Không để cô cự tuyệt, Thi Dạ Triêu không nhờ ai, mà tự tay vì cô mặc vào,sau khi cài xong cúc áo sau lưng, anh vén tóc Cố Lạc lên đeo lên tấm mạng che mặt, sau đó nhìn cô qua cặp kính.
Song tấm mạng che mặt che nửa mặt cô, khiến cô không nhìn rõ ánh mắt lúc này của anh.
Cố Lạc nâng váy lên đi mấy bước đến chiếc gương, hốc mắt có chút chua xót, cô không trang điểm, cảm giác giờ phút này mình không xứng với chiếc áo cưới.
Cô mừng rỡ quay người lại, chợt phát hiện so với sự kích động của cô, người đàn ông này có vẻ tỉnh táo khác thường.
Thi Dạ Triêu đến gần cô, cầm tay cô cúi người ưu nhã hôn một cái lên mu bàn tay.
Anh cũng không lập tức đứng dậy, vẫn duy trì tư thế hôn cô, thành kính mà trân trọng, nguyện đem thời gian dừng lại.
Rốt cục, Thi Dạ Triêu ngẩng đầu, vén mạng che mặt của cô lên, khẽ chạm mi tâm của cô, sau đó quý trọng gấp đôi nhấc cằm cô lên.
“Cố Lạc.”
“……..”
Anh nhìn thật sâu vào đáy mắt cô, môi mỏng hơi động, giống như lời nói ân ái dịu dàng tột cùng: “Từ bây giờ, không có sự cho phép, không được rời nơi này nửa bước.”
Anh chặn môi Cố Lạc, ngăn đi nghi vấn của cô: “Anh sẽ đi gặp Cố tiên sinh cùng anh trai, mặc kệ giao dịch ở giữa là gì, toàn bộ ngưng hết, cưới, sẽ không liên quan đến bất kỳ lợi ích gì, chỉ liên quan đến……… tâm.”
………..
Tác giả có lời muốn nói: chương này chữ không nhiều lắm, chương sau tương đối quan trọng.
Trước khi yêu Thi Dạ Triêu, cô vẫn sống cùng Thi Dạ Diễm ở thành phố Vancouver.
Vì có thể tiếp xúc với quá khứ của anh, Cố Lạc chọn thành phố này để định cư với Lục Già Việt, thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ, không hề xa xỉ của cô.
Nhưng tình trạng mấy năm nay, mỗi người đã không còn dáng vẻ lúc trước nữa rồi.
Cố Lạc nghĩ, cô có lẽ chỉ thích hợp sống trong trí nhớ của người kia, mà trong trí nhớ của người kia sẽ mang theo sự tồn tại của cô tiếp tục sống.
Từ cuộc điện thoại khuya hôm trước đến bây giờ đã gần bốn mươi giờ, Thi Thác Thần hôn mê chưa có bất kỳ dấu hiệu tỉnh lại nào, mọi người hy vọng có thể thấy kỳ tích trên máy điện não đồ, nhưng từ đầu đến cuối là một đường thẳng làm người ta tuyệt vọng.
"Chỉ cần tôi còn ở đây, Amy là người quan trọng nhất có tư cách trở mình." Thi Dạ Triêu cười sâu xa, vẫn nên trước quyết định trước, đợi anh để điện thoại xuống xoay người lại, môi của Cố Lạc vừa vặn hôn anh.
Bởi vì sắp tới tình trạng tay chân không có sức xảy ra ngày càng nhiều hơn trước kia, Cố Lạc đã không đi giày cao gót nữa, vì vậy hôn anh cần phải nhón chân. Với Thi Dạ Triêu thật vất vả mà nói lại được hưởng thụ, ôm cô đến ghế sofa, hai người hôn say đắm, cho đến khi tay của anh bắt đầu trở nên không thành thật, Cố Lạc mới chủ động dừng lại nụ hôn này. "Có tinh lực (tinh thần và thể lực) và thời gian không bằng đi ngủ một giấc thật ngon, anh lại còn nghĩ tới chuyện này? Đừng quên tất cả mọi người đều cần anh."
Điện thoại vừa rồi Cố Lạc nghe rất rõ ràng, nhà học Thi bị thiệt hại còn nghiêm trọng hơn dự đoán của cô, từ lúc nhận cuộc điện thoại kia anh vẫn chưa từng chợp mắt. Thi Dạ Triêu giống như đứa bé không nghe lời vậy, cầm tay của cô kéo cao lên, muốn tiếp tục chuyện bị cô ngăn cản. "Trong mọi người cũng bao gồm cả em sao?"
Anh nhỏ giọng nỉ non, thanh âm trầm thấp giống như lời chú quấy nhiễu tâm tư của Cố Lạc. "Em cũng cần, anh là bách độc bất xâm, lì lợm, vững chắc."
Thi Dạ Triêu mỉm cười: "Anh nào có cường đại như vậy, đó là thần."
Lúc hôn nhau vừa rồi áo của hai người lộn xộn rộng mở, Cố Lạc nhìn thấy dấu răng trên vai của anh, chạm vào một cái rồi sau đó ngước lên nhìn anh, dùng ánh mắt sùng bái nói chắc như đinh đóng cột: "Anh chính là thần của em."
Trong nháy mắt Thi Dạ Triêu gần như là tin. "Thần sẽ không dễ dàng để người khác lưu lại ký hiệu trên người mình, đặc biệt là phụ nữ."
Mà sao Cố Lạc lại lưu lại ký hiệu trên người anh chứ?
Tim của anh, sinh mạng của anh đã không thể tách rời cô, đây là nhận thức duy nhất mà Thi Dạ Triêu không kháng cự.
. . . . . .
***
Đưa Cố Lạc về nhà dỗ ngủ, Thi Dạ Triêu lặng lẽ mặc quần áo vào, lái xe quay lại bệnh viện.
Đây gần như là thời gian cuối cùng của Thi Thác Thần, với Kỷ Linh mà nói từng giây từng phút đều là khó khăn, anh nghĩ muốn ở bên cạnh cô, nhưng Kỷ Linh không muốn để người ta nhìn thấy tinh thần sa sút của người đàn ông của mình lúc sắp chết, cho dù là con trai của mình, vì vậy Thi Dạ Triêu nhiều nhất chỉ có thể đứng ngẩn ngơ ngoài phòng bệnh.
Hành lang trống không, ghế dài lạnh lẽo, hai mắt củ